Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Vũng tàu ngày 17/10/2010















Chị xem hình mới của em nhé.
Em nhớ chị

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Phiên chợ nơi cuối cõi lòng.

Em rao bán một góc trái tim còn lành lặn, những phần còn lại đã lỗ chỗ vết thương, loại vết thương sâu hoắm mà ngay cả thời gian cũng không thể phủ đầy.Em bán không phải để lấy tiền, em chỉ đổi niềm tin, tin rằng trong cuộc sống trái tim có thể cận kề trái tim, dựa vào nhau ấp áp, bằng những cái cọ êm ái không chai sạn, sẻ chia nhịp đập chân thành.


Nếu không đủ niềm tin để đổi thì cho em gửi.

Em nhờ giữ giùm góc lành duy nhất ấy để em đi… em đi tìm thứ có thể gắn lành những mảnh còn lại. Biết là khó lắm, gian nan lắm, phiêu lắm nhưng vẫn mò mẫm, vẫn cố bởi em không muốn sống với một trái tim vỡ… Có ai chấp nhận tồn tại với trái tim không thể giữ máu để nuôi sống chính mình?

Có ai đồng ý co mình lại một chút, chỉ một chút thôi để nhường cho trái tim em một chỗ? Có ai không?


Em rao bán niềm ấp áp còn sót lại, cái mà em đã phải mang thân mình hứng những niềm đau mà che chở mà giữ gìn. Lần này em không lấy tiền, cũng không lấy niềm tin… Không gì hết.Chỉ mong ai đó chỉ cho em người xứng đáng được nhận, xứng đáng để em trao, chỉ cho em người hiểu được giá trị của thứ em đã cất kỹ ấy.

Có ai chịu dừng bước chân vội vã giành một phút tĩnh lòng để nhận ra em?


Em mua,

Mua cho em con đường quay lại thời đã qua, nơi mà em đã và đang muốn thay đổi nhiều thứ. Nếu được trở về ngày cũ em sẽ vẫn hướng về phía trước bằng những bước chân tự tin và nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng em không để con tim chiếm quá nhiều chỗ của lý trí, không để con tim ôm đồm nhiều xúc cảm mà quá tải và vỡ tan. Để rồi tương lai, em phải cất công đi chắp vá.

Mua cho em những lạnh lùng để dập tắt bớt ngọn lửa luôn cháy hết mình nơi đáy con tim ấy. Em mua những thờ ơ để bàn chân không liêu xiêu trước những lần rung động của tâm hồn, mua những nghi ngờ để giảm bớt niềm tin tưởng, để em đừng tin quá vào những điều tưởng chừng chỉ dành cho riêng mình, để em biết đừng yêu trọn hết con tim, để em mạnh mẽ chừa cho mình một lối về khi bàn chân bước hụt.

Góc chợ nào bán sự sáng suốt để em dành về cho lý trí em nửa lạng, nửa lạng thôi đủ để em nhìn thấy những giả tạo mà em ngỡ thật thà, những hai lòng mà em ngỡ thủy chung, những lấp liếm của người đời mà chỉ sau niềm đau em mới thấy rõ.

Em mua thêm sự căm hờn để dũng cảm ném mạnh những thứ từng nâng niu xuống dòng sông không bao giờ ngừng chảy….. trôi hết. Có ai bán không?

Cuối phiên chợ.

Không ai dừng lại nơi em phơi trái tim lành một góc.

Cái túi rỗng …. Không một thứ gì bên trong. Vết chân mòn khắp lối nhưng em không tìm được những thứ mình cần.

Ngày mai còn chợ không?


Có ai vá được trái tim không?

Không anh.... Em mênh mông một khoảng... biết lấy gì để lấp đầy? Lấp được không?

Gió thổi trên con đường nắng chỉ hong khô một nửa, Phần còn lại ẩm ướt vì nỗi nhớ và vì nỗi đơn côi tích tụ lâu ngày. Đôi chân trần bấm mạnh xuống mặt đường trơn trượt, nhễ nhãi nước ... lạnh lẽo, nửa bên kia xuýt xoa rát bỏng khi da thịt mềm cọ trên mặt đá khô hanh.

Ngày không anh sương chẳng còn mềm trên lá, chỉ là một khối nước ứ đọng với đủ màu u tối đan xen, lá cựa mình, sương rơi xuống, lăn lóc mãi mà không thể thấm vào đất mẹ. Sương hóa đá, trơ trọi.

Chẳng còn ai nắm tay em qua ngày giông bão, mưa phủ kín đôi vai gầy lẻ loi không điểm tựa, trống cả tận đáy lòng, nơi mà hơn khi nào hết mong được chật chội, mong được chứa đựng dù là thứ vô nghĩa nhất. Tìm đâu...

Hành trình tìm một nửa trong nhau sao lắm buồn đau để đích cuối cùng con tim không còn lành lặn. Nhưng đôi chân vẫn không ngừng bước những bước chân chai sạn, dãi dầu. Nếu phải chọn đi giữa những đớn đau để được gặp anh thì em vẫn chọn, một lần cho thỏa nỗi nhớ mong.

Có ai chỉ cho em về đâu để thấy niềm hạnh phúc, lối đi nào nhặt được ấm áp ai đó bỏ quên, để những buổi hoàng hôn em không còn đơn lẻ, những cánh chim nâng niềm mơ ước bay cao mãi chứ không phải chở nỗi cô đơn về cuối chân trời.

Đợi em với!!! Hỡi ngày tháng có nhau hằng mong mỏi, đừng bước qua nhanh để khoảng cách thêm dài, đừng để mất dấu bởi có quá nhiều ngã rẽ... dừng lại một mình .... biết chọn hướng nào có hạnh phúc của riêng em?

Những giấc mơ đẹp chỉ về trong giấc ngủ, chỉ khiến miệng nhoẻn cười trong khoảnh khắc mộng mị của một ngày dài, chỉ khiến cõi lòng thêm chông chênh khi tỉnh giấc. Khát khao giấc mơ ấy hóa thành hiện thực để ôm thật chặt và hít thật căng lồng ngực.... tình yêu em.

Anh ở đâu, sao cứ mãi chắp dài nỗi nhớ? Để mỗi chiều về trong bao la trống trải, em ngơ ngác tìm.. trông....

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Viết cho tháng 9 của chị


Tháng 9 của chị ướt đẫm những cơn mưa bất chợt mà nặng hạt, trong vắt bởi những làn nắng buổi sớm tinh khôi. Tháng 9 của chị xanh trong trên bầu trời Cao Nguyên không gợn mây, chỉ có gió vẫn nhẹ nhàng thổi, làm mát cả những khoảng lặng của tâm hồn.

Tháng 9 của chị gợi ký ức tuổi thơ, ấm bởi tiếng trống trường, tiếng ê a con trẻ học đánh vần. Tháng 9 giữ trong mình kỷ niệm của một thời không ai không nhớ. Em chị nên em yêu tháng 9 của chị.

Chẳng máu mủ, ruột rà, không hàng xóm láng giềng, em biết chị như một sự sắp đặt của cuộc đời. Ngỡ là sẽ trở thành thân thiết một nhà .… nhưng hình như mình phải bên nhau theo một cách khác chị nhỉ. Ngỡ rằng sẽ buồn nhưng khi nhìn lại em thấy vui .... vui vì qua những thử thách, những đổi thay của cuộc sống chị vẫn ở bên em ấm áp, dịu dàng, em có thể trải lòng mình với chị, không giả tạo, thêm thắt và chị luôn đón nhận những tâm sự của em như là một phần của cuộc sống mình.

Chị tìm thấy bản thân trong những thử thách cuộc sống em, hiện tại em có nhiều điều là trong quá khứ đã từng tồn tại trong chị. Mình thân hơn qua sự chia sẻ và thân hơn vì ở một khía cạnh nào đó của cuộc sống, mình cần nhau.

Chị kể cho em những điều mới lạ của Âu Châu xa xôi, đắp đầy những tưởng tượng của em về Paris về dòng sông Seine, về tàu điện ngầm, về lò sưởi và những con đường phủ đầy tuyết vào mùa đông. Em thích thú lắng nghe nhưng thấy thương chị nhiều hơn khi chỉ có một mình nơi xa ấy.

Tháng 9 – Chị 27 tuổi – Thiếu nhiều thứ người ta có nhưng lại có nhiều thứ mà người khác không có. Trong em chị rất mạnh mẽ và dường như chị cũng luôn tỏ ra như thế với em, với mọi người. Em muốn chị là nơi để em có thể tìm đến những lúc hoang mang về cuộc sống hiện tại, nhưng sẽ hạnh phúc hơn nếu những lúc buồn, những lúc cô đơn, những lúc muốn là chính mình nhất….. chị nghĩ tới em.

Tháng 9 – Chị 27 tuổi – Sẽ có lúc chị chán nản với bản thân và giật mình rằng chưa nắm được thứ gì đó thật chặt trong tay. Nhưng chị biết không? Cuộc sống luôn tồn tại định nghĩa bất ngờ và những trải nghiệm ấy luôn có kết quả song hành. Vậy chị đừng để cảm giác tiếc nuối đến trong ngày mai vì ngày hôm nay đã không làm hết mình chị nhé !

Tháng 9 quê mình hoa dã quỳ không nở, đát Tây Nguyên giữ trong mình mầm sống bất tử chờ thời khắc sinh sôi. Chỉ còn những con đường xuôi miền kỷ niệm, nơi mà bước chân đã bị phủ mờ bởi vết thời gian.

Mong những may mắn đến đúng lúc để nâng đỡ niềm tin. Mong sức khỏe tràn trề hóa hoài bão thành hiện thực. Mong trời Paris không lạnh lẽo, mong những bước chân xa mau bước nhanh để bàn tay trao thân thiết gần.

Tháng 9, mong bình yên ủ ấm chị thân yêu.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Hình mới nữa nè chị. hi









































































































































































































































































Hình hôm em đi Long Khánh Đồng Nai và địa đạo Củ Chi.
Chiều ngày mùng 3 tháng 9, em được nghỉ làm. khà kha... cùng nhỏ bạn về Long Khánh thăm bố nó. Hai đứa chạy xe máy 2 tiếng đồng hồ thì tới. Chà chà, vườn nhà chị hai nó có rất nhiều trái cây chị ạ, quả gì cũng có... hức ! đúng là vườn trái cây. Nhưng em về không đúng mùa thành ra chỉ có mỗi cây chứ ko có trái. hì.... khi nào chị về em dẫn chị về Long Khánh vào vườn trái cây nhé, tha hồ mà ăn. hì ...
Sáng mùng 4 về Sg, chiều mùng 4 lại con bạn đã có chồng mà ham chơi của em rủ em đi Củ Chi, chui địa đạo, ăn khoai mì. khè khè.. em cũng ham vui không kém.
Trong hình đứa con gái là bạn thân nhất của em ở SG, tên Hương - nó học cùng em ở Vũng Tàu chơi với nhau từ năm 2003 đấy chị. hì giờ đây là đồng nghiệp của em.
Anh áo xanh lè là chồng thân yêu của nó, cực vui tính nên em rất thoải mái khi đi chơi chung. Điều đặc biệt nữa là anh ấy cùng tên với em và trước khi em là đồng nghiệp của vợ thì có gần 1 năm là đồng nghiệp của anh này. hức... số em nó cứ quanh quẩn bên vợ chồng nhà này thoai. hì..
Ku áo trắng là hàng xóm của Hương. hì
Lâu lắm em chẳng chăm sóc blog.
Chị đừng giận em nha.
Không biết chị còn nhớ tới blog em để qua đây xem không nữa.
Tháng 9 chúc chị thật nhiều sức khỏe và niềm vui.
Nhớ chị.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Hình mới nè chị
























































































Hình em chụp hôm sinh nhật trong căn hộ công ty em cho thuê đấy chị. hì

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Nếu

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé !
Khi những hàng cây chẳng còn lá để che phủ con đường, khi những gió lùa về cho da ai tái tím.
Em sẽ khoác tay anh đi ấm áp trên phố, em sẽ được co ro giữa gió, giữa thênh thang lạnh và giữa anh.
Anh sẽ phải vất vả xoa ấm tay mình rồi áp lên má em, sẽ phải thổi hơi ấm vào bàn tay em đang lạnh buốt.
Sẽ lạnh ở tay, lạnh ở chân, lạnh mắt , má , mũi .... nhưng ấm ở trong tim.

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé!
Sẽ có mưa giăng và những buổi chiều không ánh mặt trời.
Anh sẽ chiều em một lần nhé, để em một lần được đi trong mưa mà không phải một mình. Sẽ ướt, sẽ lạnh nhưng vấn ấm đấy ! Anh có tin không?
Em sẽ thè lưỡi ra và nếm xem nước mưa có vị gì - em nghe người ta bảo, được đi cùng người yêu trong mưa như thế nhưng hạt mưa sẽ có một thứ vị vô cùng lạ, vô cùng đặc trưng. Nhưng mà phải nắm lấy tay nhau đấy nhé !! Nên anh cũng một lần đừng thả tay em ra.
Em cứ đi thế cho đến khi thấy mệt để tối về em bị sốt nhé, em sẽ được ăn cháo của anh mua, uống thuốc mà không hề thấy đắng - ích kỷ cho bản thân mình tí- em mong mình sẽ ốm mãi - anh đừng giận nha.

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé!
Bởi mùa đông chứa đựng những lạnh giá, nhưng heo hút nhất của bốn mùa. Vậy nên ngày mai của anh, của em, của chúng ta sẽ là nắng ấm, sẽ là những con gió dịu và bình minh nhẹ nhàng.
Rồi lúc ấy, anh và em cùng hít căng lồng ngực, siết chặt tay nhau cùng bước đi, dẫu phía dưới chân là những sỏi đá, những con đường gồ gề và có cả gai. Nhưng hơn cả là mình vẫn còn có nhau - bên nhau mình sẽ vượt qua được anh nhỉ !!

Nếu được gặp, em vẫn muốn gặp anh ở mùa đông.

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010

Hứa và .... giữ lời

Đó là hai định nghĩa tưởng chừng gắn bó rất khăng khít nhưng đôi khi hóa ra lại ngược lại.

Khi con người ta yêu nhau :

Những lời hứa khiến đối phương tin tưởng. Tin rằng dù hiện tại hai người không ở gần nhau nhưng vẫn luôn có nhau trong mỗi con tim .
Tin tưởng dù tương lai là một thứ xa xỉ mà thời gian biếu tặng và món quà đó không ai có thể biết trước hay đoán ra được trừ khi thời gian đưa ta chạm tới những tháng ngày đó nhưng lời hứa khiến người trong cuộc tin rằng hôm nay và ngày mai sẽ không có gì thay đổi và nếu có sự thay đổi thì nó theo hướng tích cực - tích cực " vô cùng".

Nhưng tiếc một điều là thời gian khiến thay đổi nhiều thứ và gió cũng không kém cạnh khi cuốn theo nhiều thứ trên đường nó đi - cả những lời hứa.

Người hứa lời hình như lạm dụng nhiều quá vào quy luật này và không chắc có ray rứt khi không thực hiện được những điều mình nói hay không nhưng sau một thời gian lại thấy hứa, lại thấy chất chở những dự định

Người nhận lời thì cứ khắc khoải hỏi tại sao? Trộn lẫn những thứ cảm về những điều không thể hiểu nổi, rồi tiếc nuối rồi muộn phiền rồi tặng cho bản thân mình một cơn sốt nặng lúc nửa đêm rồi sáng, rồi tỉnh, rồi lại nhận lời, rồi lại chất chở những nỗi niềm.
Chỉ có miền kỷ niệm là lại đong đầy thêm những thứ vốn đã từng quan trọng, đã từng mang đến cho người trong cuộc những cảm xúc bất tận.


Khi người ta vui:
Ta hứa cho đối phương vui, hứa cho những cuộc vui thêm trọn vẹn. Hứa để cho đối phương thấy mình là sự lựa chọn đúng đắn - dù chỉ là một thời điểm ngắn.

Khi người ta buồn:
Ta hứa để những nỗi buồn chỉ là phút chốc thoáng qua, tự an ủi chính ta rằng những thứ u ám trước mắt chỉ là những đám mây - mà mây thì tất nhiên sẽ trôi - rồi mặt trời lại hé. Hứa rằng sẽ không lặp lại những thứ xưa cũ ấy, hứa rằng sẽ khiến bản thân mình tốt hơn. Lại hứa.


Giữa người hứa và người nhận lời hứa tưởng chừng gần gũi lắm nhưng thực tế thì lại xa lắm. Xa ở những cái đích - Bởi người hứa lời luôn vạch ra những cái đích rất rõ ràng nhưng cách để thực hiện và tiếp cận nó thì lại rất mơ màng, thậm chí đi đến nửa đường người ta mới biết đã đi sai đường và mới nhận ra rằng mình " hứa nhầm".
Chỉ tội người nhận lời cứ cặm cụi ấp ủ cái tương lai ảo ấy, vẫn chăm chỉ mò mẫm trên con đường đầy sỏi và gai mà ai đó vô tình vẽ nên, những mong cuối con đường là ánh nắng ấm áp, cứ giữ khư khư thứ "báu vật" của riêng mình rồi chính tay lại ném mạnh nó xuống và gào thét.

Cuộc sống là một vở kịch có nhiều cảnh đan xen, người đạo diễn đã quá vụng về khi để khán giả xem tiếp phân đoạn khác trong khi bối cảnh của phân đoạn trước chưa kịp thu dọn.

Trên một con đường hai người chạm mặt nhau. Một người đang vui sướng vì ai đó tặng một báu vật hình mang tên " lời hứa". Một người đang thất vọng tột cùng khi phải chính tay mình ném đi báu vật từng cất giữ.

Họ nhìn nhau nhưng không hề nói với nhau một lời.

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Tháng 6 và Thứ 6

Thứ 6 chẳng buồn về nhà. Ngồi trong văn phòng và lắng nghe tiếng xe cộ náo nhiệt bên ngoài. Người ta làm gì mà di chuyển nhiều thế nhỉ? Phải chăng bánh xe nào lăn cũng có mục đích và có nơi đến? Có vòng lăn nào mà không xác định được sẽ đi về đâu? lang thang thế thôi.

Thứ 6 chẳng buồn về nhà. Ngôi trong văn phòng và nghe tiếng động của văn phòng kế bên. Đã hết giờ làm việc những vẫn còn một vài ai đó đang lướt tay trên phím, mắt nhìn màn hình không một chút biểu cảm. Họ làm gì mà ở lại lâu thế nhỉ? Phải chăng có quá nhiều việc phải giải quyết nên họ muốn làm cho xong bởi không muốn kỳ nghỉ cuối tuần vướng bận công việc. Phải chăng ai ở lại cũng vì công việc? Hay họ đang chọn một nơi khác để lang thang mà không phải là những con phố tấp nập. Và liệu có ai xác định được mục đích của mình hay chỉ lang thang thế thôi?

Cuộc sống chênh vênh biết nhường nào khi những cái đích chỉ xuất hiện mập mờ. Đến được nó kẻ bộ hành phải xua sương mù, băng trong mưa và liêu xiêu bởi gió. Hẳn cái đích đó phải đáng giá lắm thì mới cho kẻ bộ hành cô độc sức mạnh để vượt qua những cam go ấy. Nhưng nếu cái đích đó chỉ là một thứ tương tự và na ná những cái đích khác, hay thậm chí nó cũng chẳng khác gì so với những viễn cảnh hai bên đường. Liệu có quyết tâm để mà đi đến hay chỉ tặc lưỡi thôi kệ , mất công làm gì.

Thứ 6 đã định thưởng cho mình món ăn yêu thích và nghe những bài nhạc trong quán cà phê quen. Nhưng giờ lại cụt hứng hoàn toàn. Chả biết vì sao lại không muốn làm những điều ngày xưa - mà xưa đâu, mới hôm qua đây thôi còn rất háo hức. Giờ lại thấy nhạt nhẽo và vô vị thế. Học cái thói sáng nắng chiều mưa từ khi nào vậy trời.

Thế đấy, đôi lúc chả hiểu trong cái bộ dạng gầy gò, cao một mét năm mươi lăm, nặng bốn mươi ba ký ấy, trong con mắt khi nào cũng mở to soi vào những thứ lạ lẫm ấy, sau cái miệng có thể cười bất cứ lúc nào (mặc dù từ bé tới giờ chẳng ai khen cười duyên cả) là một thứ hỗn độn không thể định nghĩa. Không phải là người lười biếng nên đã nhiều lần cố gắng sắp xếp mớ hỗn độn ấy nhưng dường như càng cố thu dọn thì nó càng bành trướng. Nản.

Thứ 6 rồi lại thứ 6.

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Ôi thang máy!!!


Một ngày ..................

Đói quá.
Nó chạy nhanh tới thang máy sắp đóng cửa. Ai đó ( trong một nhóm người đang đứng bên trong thang) tốt bụng bấm cửa mở trở lại cho Nó vào. Vừa vào trong thì nhỏ em đi cùng ở bên ngoài kêu lớn : Chị ơi thang xuống !! Lắp cắp bước ra và xin lỗi mọi người. Có cả tiếng thở dài của những người bị làm phiền và cũng đang đói bụng như Nó, có cả tiếng cười vì nhìn Nó hậu đậu. Đứng đợi thang ở hành lang mà xấu hổ kinh khủng, xấu hổ với chính mình, với nhỏ em đi cùng và với anh chàng đứng đợi thang và chứng kiến toàn cảnh. Hắn phải phì cười ra tiếng ( chắc nãy giờ hắn nhịn).


Một ngày ..................

Nó chảy thót vào thang máy khi cửa sắp lại (mà quên mất là mình đang mặc váy). Vào bên trong, phù, hú hồn.
Một giọng nam cất lên.
Này em ! Sau này khi cửa thang máy sắp đóng lại mà em muốn vào thì chỉ cần nhấn nút bên ngoài hoặc đưa cánh tay mình ngăn cửa lại, cửa sẽ tự động mở ra. Đừng nhảy vào như thế nguy hiểm.
Ặc. Quê !! Lí nhí cảm ơn.
Biết. Ai mà chẳng biết là làm như thế nhưng lúc đó vội ....
Trời ạ, chưa bao giờ được góp ý mà lại cảm thấy ngại đến như thế.


Một ngày ...................

Chỉ mong dựng được chống xe xuống để lôi con quỷ sứ nào đó bay vào mắt từ lúc ra khỏi nhà tới giờ. Vừa đi vừa dụi mà nó chẳng ra. Cảm giác đau, khó chịu và cả sợ nữa cứ lẫn lộn. Vào thang máy có gương và .... đang hí húi với con mắt đỏ hoe đầy nước...
-Em ở Đaklak à? ( ui, giọng này nghe quen vậy nhỉ ?) nhưng chẳng buồn ngó vì vấn đề là đang có một thứ gì đó trong mắt mình.
-Vâng.
-Anh thấy xe em biển số 47.
-À đúng.
-Anh ở Đạt Lý ( hình như nó gần Buôn Ma Thuột)
-Em ở Cumgar. ( sao mình lại nói là mình ở đó? chẳng biết. Vấn đề là đang có cái gì đó trong mắt. Nói cho xong)
Thang máy mở, Nó bước ra, một người khác đi vào. Anh chàng kia lại lên tiếng. Em ơi mới lầu 4 thôi. Á trời. Vẫn còn đau, mắt vẫn phải nhắm hờ và con quỷ gì đó vẫn chưa chịu buông tha nhưng cảm giác quê vẫn hiện rõ mồn một. ( tại nghĩ là tới rồi, ai mà biết, mà sao hắn biết mình đi nhầm tầng mà gọi trở lại nhỉ?).
Tới lầu 7, Nó bước ra và anh chàng đó cũng bước ra. Tính quay lại nói lần này thì em ra đúng vì em làm ở đây nhưng hắn đã nhanh mồm ( như thể hắn biết Nó sẽ quay lại vậy) - Anh cũng làm ở tầng này !!!


Vào tới văn phòng mới lôi được thứ đã ở trong mắt từ sáng. Một loại con gì đấy nhỏ hơn kiến, có cánh, và tất nhiên đã chết từ lâu ( kinh !) Khi đã " trở lại trạng thái bình thường" mới nhớ lại dzụ anh chàng trong thang máy sáng nay.
Sao hắn biết biển số xe mình nhi?
Sao hắn biết mình làm ở lầu 7?
Cái giọng nói nghe rất quen.
Dù sao đi nữa thì Nó cũng mong là kẻ phải phì cười vì sự cố thứ nhất và kẻ " chỉ bảo" nó trong sự cố thứ hai không phải là kẻ đã chạm mặt trong lần thứ ba này. Nó chẳng sợ gì, chỉ thấy quê thôi.

..........................

Và sáng nay khi thang máy sắp đóng lại. Nó không nhảy vào bên trong nữa mà thản nhiên đưa tay để thang máy tự mở cửa ra rồi bước vào. Tất nhiên chỉ là một hành động quá đỗi bình thường nhưng nghĩ lại Nó thấy vui vui.
Cuộc sống luôn có những trải nghiệm thú vị, nếu tinh tế và để ý một tí thì sẽ thấy rất lạ những nốt nhạc đáng yêu của cuộc đời.

Đã hơn một lần Nó tò mò nhìn vào bên trong khi đi qua văn phòng kế bên.

Một chút nhớ.



Sau những ngày nóng nực thì hôm nay Sg đã có gió. Sáng ra đường hít hà làn gió hiếm hoi bởi một lát nữa thôi khi xe cộ đông dần trên đường phố thì mọi thứ tinh khôi của sáng mai sẽ bị ố màu bởi khói bụi.

Làn gió ấy khiến ta nhớ về quê cũ, nơi cũng có những mùa gió thổi nghiêng trời, khi mà mây mờ che phủ cả không gian của một ngày dài, khi mà trong gió có hơi nước mang đến khiến không khí ẩm thấp và lạnh. Lạnh lắm.

Nhưng gió Sg không thế, nhẹ nhàng và mát. Dễ tính đến mức đi trong gió mà không phải xuýt xoa, không phải cuộn mình bởi những lớp len, dạ. Cứ thế thả hồn nhẹ tâng trong làn gió ấy, thoải mái vô cùng.

Yêu gió Sg rồi, yêu những buổi sáng thênh thang hiếm hoi ấy rồi. Lần đầu tiên thành phố này cho ta một cảm giác thích thú, một cảm giác để nhớ.

Ngày qua ngày, đã hình thành dần những con đường quen thuộc, những quán cà phê "cũ", những hàng xóm, những đồng nghiệp ...

Thời gian trôi, lấy đi của ta nhiều thứ nhưng cũng mang lại cho ta nhiều thứ. Chậm chạp thôi nhưng ta sẽ nhận ra khi nhìn lại.

Hãy để những gì đã qua vào miền kỷ niệm. Bởi trong những trải nghiệm của cuộc sống hẳn sẽ có những phút giây ta nhớ về một thời. Cũng phải có cái gì để mà nhớ chứ? Đúng không?

Sẽ vẫn còn nhiều ban mai Sg trong trẻo thế, nên sẽ còn một chút nhớ, một chút tiếc mong, một chút hoài cổ nhưng chỉ để lấp đủ những cung bậc cảm xúc của tâm hồn ta thôi. Để ta lại hít thật căng lồng ngực, mỉm cười khóa miền kỷ niệm, ta bước tiếp.

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Không dễ

Anh ấy chẳng bao giờ nói lời xin lỗi khi mình sai. Nếu cuối tuần đi nhậu thì đi liền một lúc từ sáng tới chiều mới về mà những lúc như thế không bao giờ chủ động gọi cho tớ, tớ thường phải tự gọi nhưng hầu như anh chẳng nghe máy.
Nhỏ bạn kể những điều ấm ức trong nước mắt.
Yêu nhau từ năm học lớp 11, trải qua những thăng trầm của cuộc sống, đã mua được nhà và có công việc ổn định, hai tháng nữa lễ cưới sẽ được tổ chức.
Nhưng dường như cái bờ mà bạn cố đắp từ trước đến nay đang yếu dần trước luồng nước mạnh.
Không ai hiểu anh ấy bằng bạn và tất nhiên bạn là người nắm rõ những tật xấu của anh ấy nhất. Bạn sẽ phải chấp nhận nó và nếu là quá đáng thì bạn phải trao đổi thẳng thắn để anh khắc phục.
Nhưng tiếc rằng ngần ấy thời gian bạn chưa một lần tỏ rõ quan điểm không đồng tình trước những điều ấy. Bạn ấm ức rồi lại ậm ừ cho qua.
Thật khó để thay đổi bản chất của một con người nhưng cuộc sống hôn nhân là cả đời, không phải chỉ một phút thoang qua đâu mà bạn nhắm mắt.
Để đến khi đến hạn của sức chịu đựng thì bạn mới " vùng lên". Bạn muốn anh xin lỗi, bạn muốn anh khắc phục ngay thói xấu ấy nhưng tớ nghĩ là không thể.
Anh đã sai với bạn nhưng bạn cũng chưa đúng với chính những tình huống xảy đến giữa hai người. Ý của tớ là bạn và anh cần có những cuộc nói chuyện thẳng thắn để cả hai cùng nhận ra những khó chịu trong nhau. Và cần phải có những giao kèo rõ ràng nữa.
Cuối tuần bạn đi Vũng Tàu. Uhm. Có lẽ cả hai cần thời gian để suy nghĩ đấy.
Dù khuyên bạn cần phải mạnh tay hơn để giải quyết vấn đề, bạn phải thẳng thắn bày tỏ quan điểm để anh hiểu nhưng tớ không mong muốn có một sự chấm dứt ở đây. Nhìn thấy hai người đang căng như thế tớ cũng lo đấy.

Đừng để những việc có thể làm nhưng lại không làm, đừng để những cảm xúc bị dồn nén tới tột cùng rồi mới bộc ra. Cái gì quá cũng không hay. Để sống cả đời với một người có lẽ cần bỏ qua nhiều thứ, cả những cảm xúc của mình. Quan trọng là tình yêu, chỉ khi yêu nhau thật sự thì con người ta mới có sức mạnh để vượt qua những thử thách ấy, cả những thử thách xuất phát từ bản thân mình.
Sống không dễ nhỉ !!!

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Thế đấy.

Dạo này làm biếng kinh khủng.

Đã qua đâu mất những ngày hào hứng đi làm việc, mặc dù công việc luôn có nhiều áp lực nhưng hôm nào cũng đi thật sớm và về nhà khi thấy công việc trong ngày đã ổn. Sáng mở mắt ra là tỉnh liền, đi làm mà vui vẻ và vô cùng nhiệt tình. Chẳng thấy mệt và đói khi quên ăn bữa trưa.
Nhưng giờ chán thế. Ngủ chẳng buồn dậy, việc lù lù ra đấy mà chẳng muốn giải quyết cho xong. Chỉ những việc đã đến deadline thì mới uể oải làm. Chả hiểu vì sao lười thế. Thấy thời gian trôi chậm, mà nhiều khi cũng chả thèm quan tâm là thời gian đang trôi. Không hiểu thật.

Mùa này Sg nóng, nóng như thiêu nên hai tuần nay chẳng được giấc ngủ nào thật ngon, thật sâu. Thời tiết nóng ảnh hưởng tới nhiều thứ, may mà chỗ ở không bị cúp điện, chứ cái kiểu cúp một ngày rùi có điện một ngày như ngoại thành thì chỉ có chết.

Thường bị thức giấc vì trời nóng rồi lại thêm thức giấc vì những cuộc gọi nửa đêm. Nhưng khổ nổi từ những kẻ không có từ ngữ xứng đáng để diễn tả, và nếu có tìm được một từ tả cho đúng thì chắc hẳn điều đó cũng đáng sợ lắm. Bởi chỉ là nhá máy vào lúc nửa đêm, nhắn tin với những tin nhắn nặc danh và với những mục đích có trời mới hiểu. Riết rồi chẳng dám mở máy điện thoại khi ngủ nữa.

Nhưng sáng nay thì tệ hơn tất cả. Sau những loạt tin nhắn của mấy ngày không được đáp trả, khi những cuộc gọi lúc nửa đêm không thể liên lạc họ ném cho Nó những lời .... chẳng muốn nghe tí nào.

Họ nói loại bạn như Nó chỉ có một và hãy xem lại mình đi, những người như Nó không bao giờ tìm được niềm vui mà suốt đời chỉ có sự nguyền rủa.
Nó mà hiểu được nguyên do cũng đỡ. Sau những sự bực bội vì nhá máy, và phải nhận những tin nhắn kiểu ấy - Nó đã từng gọi lại, để xem kẻ đó là ai và tất nhiên Nó sẽ chửi xối xả - Chỉ tiếc là kẻ đó không nghe máy.

Mới đầu tuần mà có kẻ muốn nguyền rủa mình cả đời. Chán lại càng thêm chán.
Ừ thì cứ chửi, cứ nguyền rủa.
Mặc xác, mặc kệ.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ ?

Em muốn.
Người con trai phải có giọng nói rõ ràng, không cần chuẩn nhưng khiến người khác phải lắng nghe khi anh nói. Một giọng nói ấm và đôi khi nghe được cả tiếng thở trong điện thoại. Hoặc không cần ấm lắm đâu nhưng nó phải khiến em thích thú áp tai vào ống nghe.

Anh có.
Một giọng nói miền Trung đặc sệt (như thế cũng được) nhưng phải là nam tính, nhưng sao mỗi lần nghe anh nói thì em có cảm giác như trong tiếng nói ấy có xen vào ngữ điệu của con gái, nó cứ nhẹ nhàng làm sao ấy.
Nhưng sao mỗi lúc gọi cho em thì anh lại nói to thế nhỉ? tiếc rằng càng nói to thì chất giọng ấy lại càng rè, nên mỗi lần nói chuyện với anh, em thường để điện thoại cách tai mình một khoảng kha khá, đủ để em nghe được anh nói và đủ để em không thể nghe rõ cái giọng ấy. Và thỉnh thoảng khi không nghe em nói rõ điều gì đó thì anh lại phát ra tiếng " hả" khiến em giật mình và kéo điện thoại ra xa hơn nữa. Trời ạ.

Nói thật.
Chưa một lần em mong điện thoại của anh. Em chọn giải pháp nhắn tin khi muốn truyền tải thông điệp thì lại gặp vấn đề trong cách nhắn tin của anh. Bởi anh " tiết kiệm" từ ghê lắm nên thường chỉ dùng một từ trong từ có hai từ ghép. Và tất nhiên là em phải tự ngồi mà luận. Không biết vì bận hay vì nhắn tin nhanh nên anh bỏ quên từ còn lại. Và đôi lúc em chả hiểu nổi đó là cái gì nhưng em chỉ hỏi lại một hai lần đầu thôi, còn lần thứ ba trở đi nếu không hiểu thì em không trả lời lại. Tất nhiên.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai trưởng thành một tí, cả về tuổi tác lẫn cách cư xử.

Anh có.
Lớn hơn em 5 tuổi (kể cả tuổi hai đứa còn nằm trong bụng mẹ- chấp nhận được). Đôi lúc anh cư xử rất là người lớn (chấp nhận được-nhưng nó chỉ là những hành động hiếm hoi, hiếm tới mức giờ em CHẲNG nhớ hành động đó là gì). Nhưng.
Ngồi sau xe của anh mà em thường cảm thấy khó chịu. Không biết vì vô tình hay tại thói quen mà anh thường lắc lư khi điều khiển xe máy - như kiểu ta đây, kiểu khoe khoang và tự tin thái quá - Thề rằng trên đời em ghét nhất cái điệu bộ ấy. Và đôi lúc không biết cái hứng từ đâu đến mà đột nhiên anh kéo mạnh ga, bởi thế em thường bị giật mình và ngả ra đằng sau vì cái tật ngó nghiêng các shop đồ. Trời ạ.
Một lần anh năn nỉ em đi chọn giúp anh một bộ đồ, em đã cố gắng lựa nhưng cái nào em đưa ra anh cũng chê cả, và tất nhiên kèm theo cả hành động cầm cái áo em đưa, xem lắc đầu không thích rồi vứt mạnh nó xuống rồi tìm cái khác. ( Phải lý giải như thế nào với hành động này của anh nhỉ?). Sau 30 phút thì anh cũng chọn được bồ đồ ưng ý (tất nhiên là anh chọn và đó là ý của anh). Đã thế trên đường về còn dội cho em một câu : "Khiếu thẩm mỹ của em còn kém lắm".
Anh ạ, không thể nói khiếu thẩm mỹ của ai đó kém và của mình thì hơn người khác. Cách nhìn nhận và đánh giá khiếu thẩm mỹ về thời trang nó còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố, tùy thuộc vào sở thích, tính cách, độ tuổi và gu của mỗi người. Ai cũng có một phong cách thời trang cho mình, và tất nhiên sự lựa chọn của anh chỉ là nhất đối với anh thôi. Nếu anh nói rằng " Hai anh em mình có gu chọn đồ không giống nhau em nhỉ" thì có lẽ em chẳng ấm ức trên suốt đường về và cũng tại anh quên rằng chính anh năn nỉ em đi chọn đồ cho anh.
Đã thế, lúc người bán hàng nói 3 ngày sau tới lấy đồ ( vì phải cắt ngắn) thì anh lại than là lâu quá và hỏi tại sao Việt Tiến hay An Phước chỉ sửa đồ có một ngày? Em đã phải trách anh rằng mỗi nơi có một cách làm việc khác nhau và có thể do chỗ này đông khách nên họ làm lâu hơn để xoa dịu sự khó chịu của chị bán hàng. Có nhất thiết anh phải nói ra rằng anh thường mua đồ ở những cửa hiệu nổi tiếng không nhỉ? Bởi nhìn vào đồ anh mặc thì người khác cũng biết mà. Anh không thấy sự khó chịu trên khuôn mặt người bán hàng, khó chịu về những hành động của anh mà nãy giờ em cũng cảm thấy khó chịu, họ còn khó chịu ở chỗ so sánh cách làm việc của họ với các cửa hàng khác càng khó chịu hơn khi họ cũng bán những sản phẩm có thương hiệu. Anh không nhận thấy điều đó à?

Nói thật.
Em đã từng góp ý nhưng có lẽ nó đã là "những cái của anh", nó đã có và tồn tại từ lâu trước khi em xuất hiện và hình như nó được cố thủ rất vững chắc và người giữ nó hình như cũng không muốn thay đổi. Em làm ngơ.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai có tình hài hước, biết kể những câu chuyện thú vị, biết gợi mở vấn đề khi nói chuyện và biết trả lời những câu hỏi của em.

Anh có.
Em nói cái gì anh cũng tin, tin một cách ngờ nghệch thậm chí cả những tình huống ai cũng biết đó là đùa giỡn. Khi em trách anh chẳng có tí hài hước nào cả thì anh (chắc là bắt đầu học) đùa. Mà chán một nổi khi anh đùa thì em chẳng thể cười, nó khiến em ngán ngẩm vì sự vô duyên (hình như không phải ai cũng biết đùa). Một lần em đang kể chuyện buồn của một người thân, nghe được giữa chừng câu chuyện thì anh xen vào một câu hài hước khiến em lạnh cả người.Vì tính lịch sự tối thiểu thì ít nhất anh cũng không nên đùa trước những câu chuyện buồn chứ nhỉ? Thấy em im lặng nên anh không nói nữa và hình như em cũng không thấy anh " học hài hước" nữa. Thôi như thế có lẽ em sẽ thấy dễ chịu hơn.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người biết lắng nghe, một người em có thể chia sẻ, và đôi khi chỉ là những câu động viên lúc em cần.

Anh có.
Câu nói "Thế thì nghỉ cho rồi, đi kiếm chỗ khác làm" khi em nói"Công việc của em dạo này áp lực quá".
Nói thật là em cũng chỉ muốn chia sẻ những tình huống trong cuộc sống để anh và em có cơ hội hiểu nhau hơn thôi anh ạ.
Còn nếu biết trước anh nói câu đó thì em sẽ chọn cách im lặng. Đôi lúc em tự hỏi với tất cả mọi người anh cũng như thế à? Và đôi lúc em tự hỏi hay tại em đòi hỏi nhiều thứ ở anh quá?? ( nhưng chắc chắn đó chỉ là một câu hỏi mang tính biện hộ cho anh thôi. Bởi không chỉ em đâu, ai trong trường hợp đó cũng không thể chấp nhận lời khuyên " đáng sợ " ấy của anh. Và nó khiến em suy nghĩ anh có tình cảm với em thật không?
Em đã từng chất vấn anh vì câu nói vô duyên đó (Tính em thế ! khó chịu là phải hỏi cho ra lẽ). Anh nói anh đùa, anh không muốn em suy nghĩ tiêu cực .....và nhiều nhiều thứ biện hộ khác. Nhưng anh không biết rằng lời nói gió bay, anh không biết đặt tính hài hước (mới học được) đúng chỗ, anh không biết rằng em chỉ muốn anh chia sẻ lúc đó, những lời động viên và chỉ cho em hướng đi để em thoát khỏi bế tắc trong công việc và em sẽ nhớ suốt đời. Và chúc mừng anh nhé ! Anh cũng đã chọn cách mà em cũng sẽ nhớ suốt đời.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?



Còn nhiều nhiều điều em muốn và chắc chắn còn nhiều nhiều thứ anh có. Nhưng quan trọng là anh phải thực sự muốn hiểu em. Em không chắc rằng anh muốn hiểu em nhưng nếu như thế thì sẽ dễ dàng cho cả hai anh ạ.
Em không muốn anh hội tụ tất tần tật những điều em khó chịu và thậm chí (nói như bạn em) là anh còn khuyến mại cho em thêm nhiều điều khó ưa mới mẻ khác ( những điều chắc chỉ có mình anh mới tạo được).
Anh nói anh yêu em nhưng có lẽ em cần anh hiểu em trước, và cũng chỉ cần hiểu thôi.
Thỉnh thoảng mới gặp nhau nhưng mỗi lần gặp là em có nhiều thứ để góp ý, cả hai lại tranh luận và kết thúc thì em luôn ấm ức ( không biết anh có thế không?) nhưng em đang suy nghĩ rằng mình sẽ còn tiếp tục đi chơi với anh như thế nữa hay không?
Có thể anh sẽ nghĩ rằng em khó chịu ( không biết anh có suy nghĩ sau mỗi lần gặp em không nữa) nhưng dù sao em cũng chỉ muốn nói ra những điều mình không thích và ở một khía cạnh nào đó thì em cũng muốn góp ý để anh hoàn thiện hơn. Bởi em nghĩ nếu không là yêu được thì là bạn anh nhỉ?

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Di choi


Cuối tuần rồi đi chơi.
Lại là những chuyến đi không kế hoạch, mà nhiều khi như thế lại hay.^^
Sáng thứ 7 lên công ty (ở nhà cũng không biết làm gì, trời thì nóng). Cái cảm giác mặc đồ thoải mái, lên công ty không vì mục đích công việc, vào văn phòng làm những gì mình muốn thật là thích. ^^
Bất ngờ là 15 phút sau nhỏ làm cùng cũng lên , nếu không có người thì chat chít, nhưng có người thì hội họp.... gọi một cái pizza, hai bà đang tám thì Mr. IT đi qua, hắn ngạc nhiên vì sự có mặt của hai đứa, nhưng rồi cũng nhanh chóng nhập bọn. 3 anh em tùng xẻo cái bánh, gọi cà phê, mở nhạc, và tám.... oài, độc và lạ. heeehheh
1h chiều nhỏ bạn nhắn tin " Đi Long Khánh ăn trái cây không?"
Hơi ngán vì trời nắng và đường xa nhưng mọi khó khăn ban đầu cũng bị đẩy lùi bởi tâm hồn ham ăn uống.
Tống vào ba lô những thứ cần và đi. ( tất nhiên lại là xe máy)
............
Vào vườn trái cây, oài, chưa bao giờ được nhìn nhiều loại và nhiều quả đến như thế.
Hehehe, háo hức và thèm thuồng. Sầu riêng nhá, chôm chôm nhá, xoài nhá, đu đủ, mãng cầu, ổi .... trời ạ, nhiều vô kể.
Nhưng tất nhiên chỉ ăn được 3 múi sầu riêng và mấy trái chôm chôm là ngán. Tiếc. hêhheheh
Về tới nhà chị bạn, đã bày ra một mâm những thứ không thể chê vào đâu được.
Gỏi thịt gà bắp cải nhá, lẩu hải sản thập cẩm nhá ( có cả nấm kim châm, lần đâu tiên mình ăn nó), Bao tử cá ngừ nướng, và món thịt cá ngừ sống ăn với mù tạt ( món này thì chịu).
Không biết vô tình hay cố ý mà lúc đó có người yêu nhỏ bạn đi cùng cũng vừa xuống tới, kèm theo 3 chú bộ đội thời hiện đại. hì... Trẻ, hài hước, dễ gần... mấy anh em mới gặp nhưng quậy tưng bừng.

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

Bị ốm


Trong cơn mê man Nó vẫn nhìn thấy rõ con đường nắng chói với làn hơi nóng bốc lên tựa sa mạc, cả những làn bụi và tiếng còi xe.
Đêm qua Nó ốm.
Đã thấy mệt từ hôm trước cơ nhưng đêm qua là cao điểm.
Nó rời VũnG Tàu trong một buổi trưa nắng chói chang, về tới SG nhưng phải nghỉ chân tới 3 lần. Có lẽ vì trời trưa nắng quá nên khiến Nó bị cảm.
Thấy mình khác trước nhiều. Ngày xưa cũng đã từng trải qua những chuyến đi kinh khủng hơn như thế nhưng về nhà vẫn bình thường. Hình như thời gian trôi thì con người cũng phải nhìn lại cách thử thách cơ thể.
Nó sợ cái cảm giác đầu nặng không thể nhấc lên được, nóng, khát nước và chân tay uể oải. Nên dù sợ uống thuốc nhưng có lẽ đó là cách duy nhất để đối diện với một nỗi sợ lớn hơn. Cũng may là sáng nay mọi chuyện có vẻ dễ dàng trở lại.

Chiều hôm qua, ngày hôm qua,.. một ngày làm việc mệt và nhiều vấn đề.
Lại thấy nản và lại thấy bản thân vẫn thế trước những khó khăn. Chán.
Muốn nghe một lời động viên.
Có người nói muốn được ở bên Nó, yêu Nó và muốn cùng Nó đi những bước dài hơn .... nhưng lại hờ hững trước những điều Nó đang nghĩ, những vấn đề mà Nó đang gặp phải. Họ đưa cho Nó những câu trả lời mà cảm giác như người ta ném những thứ thừa thải ra cửa sổ, phủi đi một thứ bụi đang bám trên vai áo.
Những câu trả lời đưa ra như thể đó là một phản xạ, nói ra mà không cần suy nghĩ. Thậm chí xét ra thì đó đúng là một lời khuyên vô duyên và đáng để " chửi" nếu Nó còn sức và nếu Nó là người ngoài cuộc.
Nó cúp máy và vô cùng thất vọng. Bạn khuyên cần có thời gian để hiểu và cần có những va chạm để thấy được chính con người. Nhưng càng gặp những tình huống cần chia sẻ thì Nó càng nhận ra rằng không thể sẻ chia.
Nó mệt. Cả cơ thể lẫn tâm hồn.

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Hình mới



Hình mới nhất của em nè chị. Cuối tuần rồi em và Má nuôi đi Suối Tiên chơi. Chụp nhiều lắm nhưng lưu qua máy tính thế nào giờ còn mỗi 3 tấm.
Ec. Gì chứ mấy dzụ liên quan tới máy tính, mạng miếc ... là em ngu cực. hì.
Em đã gói quà xong rùi, rửa hình chị xong rùi. Chiều nay em gửi về cho Cô.
Mai em được nghỉ lễ. Nhỏ bạn đi chụp hình cưới ở Vũng Tàu, em cũng muốn " đu" theo. hehehehe.
Sáng mai em lại về Vũng Tàu.
Thích thế.........

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Tại anh đấy.






Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để con diều đang no gió bỗng đứt giây, cơn gió thổi mạnh khiến nó chao đảo, xoay vô hướng mà không thể tự điều khiển. Để đến khi đuối sức, nó mặc cho gió thổi về phía chân trời. ( Có hạ cánh an toàn không? Chắc không.)

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để em nén đau gom những ký ức cũ - Cất. Nhưng em chỉ tìm được một cái nhà kho sơ sài, trơ trọi mình nó giữa quả đồi không cây cối mà nhiều gió. Chỉ khổ thân em mỗi khi trời gió mạnh, cánh cửa gỗ với hai cái bản lề lỏng lẻo không chắn nổi gió, chợt bung ra khi gió lùa mạnh,cánh cửa bị hất tung thành những mảnh vỡ, bong khỏi bản lề mặc dù đã gồng mình níu giữ....... và bay ....... trên quả đồi trơ trọi hàng ngày giờ phủ đầy những thứ em muốn cất giữ, tràn xuống cả dưới chân đồi.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để mỗi mùa đông trên phố với em dường như dài hơn, lạnh hơn và thễu não hơn. Em phải mua thêm nhiều khăn choàng cổ, áo ấm, tất và cả bao tay. Nhưng khi cái lạnh của thời tiết cộng với cái lạnh trong sâu thẳm tâm hồn dồn về cùng một lúc thì thực quá khó khăn để vượt qua.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để em phải tự bảo vệ mình bằng cách " xù lông" trước những điều xảy đến với mình, em biến thành nhím vào mùa hè và thành gấu vào mùa đông. Em trở nên cảnh giác với nhiều thứ.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để bây giờ em phải bước qua những thân quen ngày ấy. Em lại phải lục lọi, tìm kiếm giữa những thứ đang tồn tại quanh mình để lấy một thứ êm êm để dựa. Nhưng dường như em luôn chậm chân bởi chỉ còn lại những gai khô và nhọn.

Tại anh đấy tự nhiên anh đi.
Để giờ đây em đã quá mệt mỏi, em đã buông xuôi. Em mặc cho cuộc đời cứ diễn ra như thế, cứ diễn ra như cách nó muốn mà không có sự điều khiển nơi chính bản thân em. Bởi giữa những thứ " Cảm" không hề khác biệt thì có lẽ việc nhắm mắt chấp nhận cũng là dễ hiểu.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để giữa trời xuân ấm áp em lại thấy nóng nực và lạnh run trong những ngày hè. Chẳng ai muốn tộn tại thứ cảm xúc trái mùa ấy đâu anh nhỉ. Em cũng không.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để những lúc nhàn rỗi em lại mang trái tim mình ra vá. Em ráng chắp ghép những lỗ hổng, may kín những vết thương.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để thời gian có trôi nhanh và vô tình tới mấy. Gió có thổi mạnh và vô tình tời mấy, con tim em có hững hờ và vô tình tới mấy, thì trong những khoảng lặng của tâm hồn em vẫn còn một thứ gì đó âm ỉ cháy-Em biết đấy chứ và em có thể nói chính xác định nghĩa của điều vẫn tồn tại trong em bấy lâu nay-Nhưng em không muốn.

Tự nhiên anh đi.......Nhưng anh không biết.........Khi nói về thứ duy nhất thì chắc chắn sẽ có tình yêu em giành cho anh.

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Qua những ngày mưa



Lang thang cùng nhỏ bạn một ngày cuối tuần ròng rã, đi tất cả những nơi bạn muốn, ăn những thứ bạn thích để khi bạn trở về Hn, dù Nó chẳng khỏa lấp được nỗi buồn thênh thang ấy nhưng cũng mong bù đắp được phần nào chuyến đi không đáng nhớ này.
Bạn gọi cho Nó bằng một cái giọng thểu não, Nó mập mờ đoán được điều gì đã và đang xảy ra.
Bạn háo hứng đón chờ chuyến trở lại SG lần này, bạn háo hứng đón chờ được gặp người ấy sau những ngày xa cách. Nhưng kết quả thì không như bạn mong muốn, và có những kết thúc đến một cách vội vàng mà ngay cả những người trong cuộc cũng không ngờ tới.
Bạn hỏi Nó rất nhiều điều tại sao? Những câu hỏi Nó không thể cho bạn câu trả lời nhưng Nó hiểu rất rõ những cảm xúc khi đặt ra các câu hỏi ấy. Hơn ai hết Nó có thể đồng cảm cùng bạn trong chuyện này.
Bạn thân yêu!
Cuộc sống là những trải nghiệm, có những khởi đầu rõ ràng nhưng kết thúc thì mông lung lắm. Bạn không bao giờ có được câu trả lời thích đáng cho mình đâu, bởi vốn dĩ cuộc sống không là một bài toán, và dẫu nó có là một bài toán đi chăng nữa thì để đi đến đáp án cuối cùng vẫn luôn tồn tại rất nhiều cách giải. Bạn sẽ chẳng muốn nhận bất cứ cách giải nào đâu, vì thế nào đi chăng nữa thì điều đó vẫn đau và vẫn khó để nhìn thẳng vào sự thật.
Thật khó để níu giữ những thứ không phải là của mình, và cũng thật khó để chấp nhận những thứ là của mình sẽ ra đi mãi mãi. Nhưng bạn phải chấp nhận thôi, chấp nhận những thử thách ấy để rồi mà khôn, mà lớn.
Nó biết bạn chưa yêu ai nhiều như thế, nhưng khi yêu chân thành cũng không có nghĩa là sẽ đón nhận được những tình cảm chân thành. Chỉ thật lòng thôi chưa đủ, để được ở bên người mình yêu còn cần nhiều điều kiện khác nữa, cần nhiều thứ khác nữa, cần cả những thứ bạn không thể quyết định được. Khó nhỉ !
Xin lỗi bạn vì không làm được gì ngoài việc lắng nghe, xin lỗi bạn vì lời khuyên tốt nhất cho bạn lúc này là " thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ". Nó hiểu điều này ..................
Mong cho cơn mưa của cuộc đời bạn nhanh khô tạnh, để một ngày nhiều nắng ấm sẽ lại về. Bạn sẽ chỉ phải nhìn những thứ đang diễn ra như một ngày đông ướt át ngắn ngủi. Bạn lại đón chào ngày mới bằng cách chọn một bộ cánh thật ưng ý, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành. Vũng tin mà bước tiếp bạn nhé. Sẽ vẫn còn nhiều điều vui vẻ đón chờ bạn sau những ngày mưa.

Cho chính mình.
Thật khó để bước qua được những ngày mưa ướt át, dù đã vùi cơ thể bằng rất nhiều thứ chăn, áo... nhưng vẫn cảm thấy lạnh. Đến khi những ngày mưa đã có dấu hiệu đi xa thì chỉ một cơn gió lạnh nhỏ tràn về cũng có thể gợi lại y nguyên cả một luồng cảm xúc.
Đến rồi đi, nhớ rồi quên là những thứ vẫn luôn tiếp diễn, và hiện hữu một cách rất hiển nhiên.
Nó đã chẳng còn khắc khoải như ngày nào nhưng có lẽ vần còn nhiều thời gian lắm để mọi thứ đi vào quên lãng.... cũng có thể sẽ không bao giờ.
Giờ đây đã biết chấp nhận những điều mình không mong muốn, cả những thứ đau đớn nhất - Có lẽ Nó đã lớn lên nhiều.
Trang bị thêm nhiều áo ấm nhé, thêm cả khăn choàng cổ. Để mạnh mẽ và tự tin đi qua những ngày có mưa.



Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010


Đây là lần thứ hai trong đời Nó đi xem bói.


Thú thật là vẫn sợ, sợ phải đối diện với chính những sự thật không vui ( nghe cứ như luôn bi quan với nhiều điều nhỉ).


Nhà "thầy bói" nằm trên con hẻm phải nói là đặc trưng của Sài Gòn, với những ngõ rẽ ngoằn nghèo mà Nó dám chắc người bình thường phải đi không dưới chục lần mới nhớ đường được, còn với Nó chắc là cả đời mất.


Nói " thầy bói " thế chứ thực ra cô ấy là gì của nhỏ em làm chung phòng.


Cô ấy hiền hơn Nó tưởng tượng. Bởi trong đầu Nó " thấy bói" là những người bí hiểm và lạnh lùng. hehe


Nó được nói cho nghe nhiều thứ.


Số Nó khổ-Cái này thì được nghe rất nhiều lắm rồi, nếu tự suy ra thì Nó cũng biết. Tuổi Sửu nhá! ( chẳng có con nào trong 12 con giáp cực hơn con trâu). Sinh vào 7h sáng nhá! giờ khởi đầu cho một ngày làm việc- vừa sinh ra là đã biết phải đi làm rồi. Con gái tuổi Sửu! Vốn dĩ trong cái xã hội đang tồn tại thì giữa nam và nữ vẫn còn một sự phân biệt rất lớn về địa vị, về cách nhìn nhận vai trò trong gia đình... lại thêm cầm tinh con trâu- ôi trăm dâu nó đổ đầu tằm. Đã thế lại còn là năm Ất Sửu. Không lý giải được điều này nhưng cách phát âm của từ "ất" là thấy thất bát và hãm tài rùi.


Số Nó phải tự thân vận động, không nhờ được cha mẹ. Điều này hình như không đúng lắm thì phải, bởi cho tới thời điểm hiện tại thì người giúp đỡ Nó trong những thời gian khó khăn nhất vẫn chính là người đã sinh ra Nó. Bố vẫn thường động viên mội khi Nó gặp những thất bại-Con cứ như con chim tập bay, cứ bay theo cách mà mình muốn với những cố gắng của chính mình, nếu như mỏi cánh hay mệt bố mẹ sẽ vẫn có ở bên nâng tiếp cho một đoạn nữa rồi con sẽ lại tự bay. ( Bố Nó học ít, nhưng Nó luôn thích nghe những điều bố nói, bố dạy, hài hước mà thâm thúy lắm.)


Còn nhiều điều nữa nhưng chỉ chọn ra 3 điều quan trọng để nói.


Điều thứ 3, về chồng tương lai của Nó.


Nó sẽ sướng hơn nếu lấy anh ấy. Do cung mạng gì đấy, đại loại là hợp tuổi.


Một người tuổi gà. Làm việc tại sân bay. Thường nói nhiều những thứ anh ấy thích nhưng Nó thì không thích. Là em họ của chị làm chung công ty cũ. Khá gia trưởng. Không lãng mạng nhưng nhiều lúc lại sến quá. Muốn được về nhà Nó chơi mặc dù Nó đã nói rất nhiều lần rằng Nó chưa muốn thế ( Tất nhiên anh ấy sẽ đưa ra những lý do vô cùng chính đáng rằng muốn về cho biết nhà bố mẹ sống ra sao, rằng không muốn có một mối quan hệ không đi đến đâu-Tất cả những điều đó sẽ trở nên hợp lý và đáng trân trọng nếu như thời điểm đó Nó cũng muốn như thế, khi Nó đã xác định được tình cảm của mình). Anh nên quan tâm những gì Nó nghĩ.


Một người chưa lớn tuổi nhưng muốn cưới vợ trong năm nay (chắc lại vấn đề coi bói), chắc cũng chính vì thế mà anh muốn về nhà Nó chơi. Anh ấy thích dẫn Nó đi tới nhà bà con, anh chị em họ. Nó biết mục đích của anh là gì, Nó không thích nhưng đôi lúc bị dồn vào thế đã rồi nên đi. Cái tính cả nể khiến Nó đưa mình tới nhiều điều khó chịu.


"Không hợp cạ", Nó thường chẳng được những tràng cười thích thú, anh ấy không có tính hài hước, nhưng đôi lúc hài hước thì lại vô duyên. Thỉnh thoảng lại như một đứa trẻ, nói ra những điều ngớ ngẩn, những câu hỏi mà người khác chẳng buồn trả lời. Nhưng đôi lúc lại khiến người khác cụt hứng khi cố gắng bày tỏ quan điểm để hiểu nhau hơn.

Đi chơi nhưng Nó thường săm soi những hành động của anh, có những hành động thật khó hiểu và rồi Nó cắt nghĩa.... nhưng tất nhiên chẳng hiểu được những hành động ấy.


Nếu là Nó của những năm trước tất nhiên sẽ chẳng cho anh ấy nhiều cơ hội đến thế.


Nhưng hiện tại Nó vẫn đi chơi ( 1 tuần 1 lần) dù rằng những lần đi ấy chẳng có gì thú vị.


Nó không biết mình đang đứng ở giai đoạn nào của cuộc đời, làm những điều mình không hề muốn để làm gì. Và nếu như có những chuyện xảy ra ngoài suy nghĩ, ngoài những ý muốn chủ quan thì chắc cũng chẳng ngạc nhiên đâu nhỉ. Cuộc sống vẫn tồn tại những điều ấy mà.


Vẫn suy nghĩ ................


Thứ Tư, 31 tháng 3, 2010

thứ 5

Mấy ngày qua vất vả với báo cáo tháng. Đúng là khó khăn khi vật lộn với những thứ mới lạ. Mình chỉ được handover 3 ngày, sau đó là tự làm những thứ mình chưa từng chạm đến.
Những thứ kia coi bộ đã tạm ổn nhưng còn cái báo cáo thì chưa. Hôm nay đã là đầu tháng, và mình chỉ còn một buổi sáng.
Tối qua mang về nhà nghiên cứu nhưng cũng chẳng được gì, gọi cho chị đã handover cho mình cũng không được. Có lẽ đây là một thử thách mình phải vượt qua.
Nhưng thú thật nhìn lên các con số mà các bộ phận khác đưa cho, thật chẳng hiểu nó diễn đạt cái gì nữa. Chỉ còn cách duy nhất là hỏi chính họ, nhưng giờ chưa được, phải đợi những con người ấy vào, những con người đã có bao năm kinh nghiệm (chắc bằng nửa số tuổi của mình cũng có), những con người sẽ đến sau khi đã ăn sáng và nhâm nhi cà phê ........... mình sẽ phải đợi.
Hôm nay là thứ 5, chỉ còn làm ngày mai nữa là lạ hết tuần.
Lại nhanh rồi.
Ngày mai đi xem bói. ^^

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Gui chi


Em gui chi xem may tam hinh em moi chup nhe.
Cong ty em co nhieu can ho cao cap cho thue, hom roi len xem thu va lam liveshow luon. hih. Đây là bàn làm việc của em.


Sau cánh cửa sổ là SG, có cả sông nữa.

Cái dường to và êm lắm, muốn nhảy lên xem thử nhưng cấm. hì nên ngồi tạm ghế.





Cái tủ đồ rộng và thơm cực. Em chui thử vào rồi, lọt luôn nhé.









Đây là hình sinh nhật nhỏ bạn thân của em. Nhỏ áo vàng.
Lúc này nó xỉn lắm rùi đấy, mặc dù bánh kem vẫn chưa cắt. Nhậu ko à.