Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Chờ đợi


Một cuộc điện thoại sẽ thay đổi nhiều thứ ( cũng có thể là tất cả). Nó đang đợi cuộc điện thoại ấy.


Cái số khổ. Hễ có chuyện gì đó không bình thường là đêm về mất ngủ, ăn cũng chẳng được, cứ phải qua chuyện thì mới thôi. Thế mà gọi là con người năng động à, thế mà gọi là muốn có những thử thách để lớn hơn à. Chán cái bản thân.


Nó sẽ chuyển sang một công ty mới, mức lương chỉ nhỉnh hơn hiện tại một tí thôi nhưng mọi thứ khác thì tốt hơn nhiều ( chế độ, cơ sở vật chất, đặc biệt là môi trường với cái đầu chả biết nhìn xa nhưng riêng vấn đề này thì Nó cũng nhìn thấy tiềm năng lớn, (đồng nghiệp thì chưa xét tới vì chưa va chạm).


Nó đang đợi một cuộc điện thoại, một cuộc điện thoại có thể sẽ kéo nó ra khỏi cái công việc khiến Nó tốn cả thời gian lẫn sức lực _Nó phải làm việc dù là ở nhà. Một công việc mà Sếp luôn tạo cho Nó một áp lực lớn, sẽ chẳng bao giờ Sếp khen Nó một tiếng dù Nó làm tốt đến đâu đi chăng nữa ( thời gian đầu ngủ cũng nằm mơ thấy Sếp). Một công việc mà giờ Nó bàn giao thì cũng không biết bàn giao lại cho ai, bởi khi 2 người cũ nghỉ Nó làm luôn việc mà công ty thì vẫn chưa tuyển được người. (Mặc dù có người nói rằng đó chỉ là cách nghĩ của những người trẻ tuổi, sẽ và đang có một người nào đó làm tốt việc của mình mà mình chưa nhìn thấy đó thôi_Tất nhiên không có mợ thì chợ vẫn đông_Nhưng Nó thực thấy lo lắng).


Một cuộc điện thoại sẽ kéo Nó ra khỏi những đồng nghiệp thân thương ( không biết Nó có còn tìm thấy được những con người tương tự hay không?) Sẽ kéo nó ra khỏi những thân quen hàng ngày, những bước chân mà dù đang đánh máy thì Nó cũng có thể nhận ra đó là ai, cả tiếng máy fax, qua tiếng chuông thì Nó biết lý do vì sao không fax được mặc dù người fax trực tiếp chẳng nhận ra.


7 tháng: là chưa lâu nhưng cũng đủ để Nó phải suy nghĩ khi quyết định chia tay.

7 tháng: Đã có 4 người ở vị trí của Nó ra đi, giờ chỉ còn lại mình Nó. Nghĩ thấy thương Sếp.


Tự nhiên tháy giao động. Mong là cuộc gọi sẽ báo tin không vui.

Hì, đúng là khùng.

Sẽ phải đợi bao nhiêu cuộc điện thoại như thế này nữa?

Sẽ mất bao lâu để Nó tự tin quyết định một vấn đề?

Sẽ phải đi qua bao nhiêu ngã ba như thế này trong cuộc đời nữa nhỉ?

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Mùng 6 Tết Công ty khai trương.

Tối mùng 5 đón chuyến xe muộn nhất xuống SG ( đơn giản vì không còn xe), chuyến xe không như mong đợi vì biết chắc chắn khách hàng trong mấy ngày Tết không phải là thượng đế. Biết thế nhưng vẫn phải đi. Sau một ngày tung tăng ở Đà Lạt mộng mơ với em gái và những tên bạn sẵn sàng kí vào đầu mình bất cứ lúc nào chúng muốn thì cho dù chuyến xe không có máy lạnh, tiếng máy nổ to và chỗ ngồi chật chội thì Nó cũng ngủ một cách ngon lành _ Mệt mà.
1 giờ sáng, chiếc taxi chở Nó loanh quanh một vài con đường rồi dừng ngay trước con hẻm, vì hẻm nhỏ nên phải đậu xe tít bên ngoài. Thế mà khi nó vào gần cuối hẻm rồi vẫn thấy anh taxi nổ máy chờ ở đó cho đến khi Nó khuất hẳn. Lịch sự thế. ( Thấy tiếc vì ngái ngủ leo lên xe mà không để ý mình đi taxi của hãng nào).

Nhưng mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi Nó vào phòng và bật điện lên. Cúp điện. Trời ạh. Nửa đêm biết gọi ai? Sợ nhất là ma, rồi thì chuột, gián...... Co ro ở một xó thi thoảng con gián chạy qua chân, đã cố bật nhạc trong điện thoại lên thật to nhưng vẫn nghe rõ tiếng gián di chuyển. Trời không nóng nhưng mồ hôi cứ vã ra, mắt thì nhắm nhưng tỉnh hơn bao giờ hết. Khủng khiếp.

Sáng .........

Khai trương ở Công ty xong " được" phó phòng mời đi ăn bằng một câu phủ đầu " Anh mời hoài nhưng lần nào em cũng từ chối, hôm nay là đầu năm mới đừng nói là em từ chối nữa nha" Nó đang thở ra từ từ cái hơi dài mà Nó vừa hít vào để tìm lý do không đi lúc phó Phòng vừa bước tới.

Thì đi vậy.

Nó chọn món bún chả Hà Nội, " hắn " bảo chưa ăn bao giờ. Ừ thì cứ nghe thế thôi nhưng chả tin. heehe. Nó ráng ăn thật " bận rộn" để chẳng phải dành nhiều thời gian nói chuyện ( chẳng biết nói gì). Nhưng mọi chuyện không đơn giản thế.

Ăn xong hắn bảo không được uống nước dù chỉ là trà đá, vì như thế sẽ có lý do đi uống cà phê. Trời ạ. Nếu có dùng chiêu " đẹp trai không bằng chai mặt thì cũng không nên dã man như thế chứ".
Nó lại chọn quán. Một quán khá đông người và mở nhạc khá to, những bài nhạc ngoại vui nhộn. Ngồi chỗ cạnh chiếc loa thì tiếng hát sẽ át tiếng nói chuyện, heheheeh.

Nhưng không. Hắn kéo nó lên sân thượng như thể đọc được những " âm mưu " của Nó, còn Nó thì bẽn lẽn đi theo giống kiểu " có tật giật mình". Trợi ạ.

Khác với giọng điệu hàng ngày là em phải thế này, thế kia, sai rồi, làm như vậy nè ....... Hắn nói chuyện rất nhẹ nhàng, cuộc sống, về chuyện học hành , không hề có công việc ở đây nhá ( ngạc nhiên thế )

Nhưng bất ngờ hơn là hắn nói ra một điều mà Nó không hề bất ngờ ( không mâu thuẫn đâu) Bởi Nó biết điều này, không chỉ riêng Nó , những người nào ở trong hoàn cảnh của Nó thì cũng nhận ra cả thôi. Chỉ bất ngờ là Hắn nói ra vào hôm nay. Trời ạ, đầu năm.

Đã có kết thúc nhưng không muốn viết ra ở đây, chỉ có điều Nó mừng vì cuối tháng hắn sẽ chuyển công ty.

Nắng SG trong những ngày đầu năm thật trong trẻo. Nó lại hít một hơi thật dài để tận hưởng cái không khí thoáng đãng hiếm có này. Cuộc sống là của mình và hãy sống thật với bản thân mình. Có thể vì cái thật đó mà ta khiến ai đó phải buồn nhưng sẽ giữ lại được những tình cảm tốt đẹp sau nỗi buồn ấy.

Chúc anh thành công ở công ty mới và sẽ gặp được một người là của mình.

Gửi chị!
Comment đầu tiên của em, em nói là cũng đã đọc bài viết ấy trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đó chính là trong buổi hẹn đó, anh ấy đưa em bản in bài viết ấy kêu em đọc khi thấy minh mông lung khi quyết định nên đi hay ở lại công ty mình. Có nhiều lý do khiến anh chuyển việc nhưng một trong những lý do đó là vì anh đọc bài này.
Em vẫn còn giữ bản in ấy.