Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Ôi thang máy!!!


Một ngày ..................

Đói quá.
Nó chạy nhanh tới thang máy sắp đóng cửa. Ai đó ( trong một nhóm người đang đứng bên trong thang) tốt bụng bấm cửa mở trở lại cho Nó vào. Vừa vào trong thì nhỏ em đi cùng ở bên ngoài kêu lớn : Chị ơi thang xuống !! Lắp cắp bước ra và xin lỗi mọi người. Có cả tiếng thở dài của những người bị làm phiền và cũng đang đói bụng như Nó, có cả tiếng cười vì nhìn Nó hậu đậu. Đứng đợi thang ở hành lang mà xấu hổ kinh khủng, xấu hổ với chính mình, với nhỏ em đi cùng và với anh chàng đứng đợi thang và chứng kiến toàn cảnh. Hắn phải phì cười ra tiếng ( chắc nãy giờ hắn nhịn).


Một ngày ..................

Nó chảy thót vào thang máy khi cửa sắp lại (mà quên mất là mình đang mặc váy). Vào bên trong, phù, hú hồn.
Một giọng nam cất lên.
Này em ! Sau này khi cửa thang máy sắp đóng lại mà em muốn vào thì chỉ cần nhấn nút bên ngoài hoặc đưa cánh tay mình ngăn cửa lại, cửa sẽ tự động mở ra. Đừng nhảy vào như thế nguy hiểm.
Ặc. Quê !! Lí nhí cảm ơn.
Biết. Ai mà chẳng biết là làm như thế nhưng lúc đó vội ....
Trời ạ, chưa bao giờ được góp ý mà lại cảm thấy ngại đến như thế.


Một ngày ...................

Chỉ mong dựng được chống xe xuống để lôi con quỷ sứ nào đó bay vào mắt từ lúc ra khỏi nhà tới giờ. Vừa đi vừa dụi mà nó chẳng ra. Cảm giác đau, khó chịu và cả sợ nữa cứ lẫn lộn. Vào thang máy có gương và .... đang hí húi với con mắt đỏ hoe đầy nước...
-Em ở Đaklak à? ( ui, giọng này nghe quen vậy nhỉ ?) nhưng chẳng buồn ngó vì vấn đề là đang có một thứ gì đó trong mắt mình.
-Vâng.
-Anh thấy xe em biển số 47.
-À đúng.
-Anh ở Đạt Lý ( hình như nó gần Buôn Ma Thuột)
-Em ở Cumgar. ( sao mình lại nói là mình ở đó? chẳng biết. Vấn đề là đang có cái gì đó trong mắt. Nói cho xong)
Thang máy mở, Nó bước ra, một người khác đi vào. Anh chàng kia lại lên tiếng. Em ơi mới lầu 4 thôi. Á trời. Vẫn còn đau, mắt vẫn phải nhắm hờ và con quỷ gì đó vẫn chưa chịu buông tha nhưng cảm giác quê vẫn hiện rõ mồn một. ( tại nghĩ là tới rồi, ai mà biết, mà sao hắn biết mình đi nhầm tầng mà gọi trở lại nhỉ?).
Tới lầu 7, Nó bước ra và anh chàng đó cũng bước ra. Tính quay lại nói lần này thì em ra đúng vì em làm ở đây nhưng hắn đã nhanh mồm ( như thể hắn biết Nó sẽ quay lại vậy) - Anh cũng làm ở tầng này !!!


Vào tới văn phòng mới lôi được thứ đã ở trong mắt từ sáng. Một loại con gì đấy nhỏ hơn kiến, có cánh, và tất nhiên đã chết từ lâu ( kinh !) Khi đã " trở lại trạng thái bình thường" mới nhớ lại dzụ anh chàng trong thang máy sáng nay.
Sao hắn biết biển số xe mình nhi?
Sao hắn biết mình làm ở lầu 7?
Cái giọng nói nghe rất quen.
Dù sao đi nữa thì Nó cũng mong là kẻ phải phì cười vì sự cố thứ nhất và kẻ " chỉ bảo" nó trong sự cố thứ hai không phải là kẻ đã chạm mặt trong lần thứ ba này. Nó chẳng sợ gì, chỉ thấy quê thôi.

..........................

Và sáng nay khi thang máy sắp đóng lại. Nó không nhảy vào bên trong nữa mà thản nhiên đưa tay để thang máy tự mở cửa ra rồi bước vào. Tất nhiên chỉ là một hành động quá đỗi bình thường nhưng nghĩ lại Nó thấy vui vui.
Cuộc sống luôn có những trải nghiệm thú vị, nếu tinh tế và để ý một tí thì sẽ thấy rất lạ những nốt nhạc đáng yêu của cuộc đời.

Đã hơn một lần Nó tò mò nhìn vào bên trong khi đi qua văn phòng kế bên.

Một chút nhớ.



Sau những ngày nóng nực thì hôm nay Sg đã có gió. Sáng ra đường hít hà làn gió hiếm hoi bởi một lát nữa thôi khi xe cộ đông dần trên đường phố thì mọi thứ tinh khôi của sáng mai sẽ bị ố màu bởi khói bụi.

Làn gió ấy khiến ta nhớ về quê cũ, nơi cũng có những mùa gió thổi nghiêng trời, khi mà mây mờ che phủ cả không gian của một ngày dài, khi mà trong gió có hơi nước mang đến khiến không khí ẩm thấp và lạnh. Lạnh lắm.

Nhưng gió Sg không thế, nhẹ nhàng và mát. Dễ tính đến mức đi trong gió mà không phải xuýt xoa, không phải cuộn mình bởi những lớp len, dạ. Cứ thế thả hồn nhẹ tâng trong làn gió ấy, thoải mái vô cùng.

Yêu gió Sg rồi, yêu những buổi sáng thênh thang hiếm hoi ấy rồi. Lần đầu tiên thành phố này cho ta một cảm giác thích thú, một cảm giác để nhớ.

Ngày qua ngày, đã hình thành dần những con đường quen thuộc, những quán cà phê "cũ", những hàng xóm, những đồng nghiệp ...

Thời gian trôi, lấy đi của ta nhiều thứ nhưng cũng mang lại cho ta nhiều thứ. Chậm chạp thôi nhưng ta sẽ nhận ra khi nhìn lại.

Hãy để những gì đã qua vào miền kỷ niệm. Bởi trong những trải nghiệm của cuộc sống hẳn sẽ có những phút giây ta nhớ về một thời. Cũng phải có cái gì để mà nhớ chứ? Đúng không?

Sẽ vẫn còn nhiều ban mai Sg trong trẻo thế, nên sẽ còn một chút nhớ, một chút tiếc mong, một chút hoài cổ nhưng chỉ để lấp đủ những cung bậc cảm xúc của tâm hồn ta thôi. Để ta lại hít thật căng lồng ngực, mỉm cười khóa miền kỷ niệm, ta bước tiếp.

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

Không dễ

Anh ấy chẳng bao giờ nói lời xin lỗi khi mình sai. Nếu cuối tuần đi nhậu thì đi liền một lúc từ sáng tới chiều mới về mà những lúc như thế không bao giờ chủ động gọi cho tớ, tớ thường phải tự gọi nhưng hầu như anh chẳng nghe máy.
Nhỏ bạn kể những điều ấm ức trong nước mắt.
Yêu nhau từ năm học lớp 11, trải qua những thăng trầm của cuộc sống, đã mua được nhà và có công việc ổn định, hai tháng nữa lễ cưới sẽ được tổ chức.
Nhưng dường như cái bờ mà bạn cố đắp từ trước đến nay đang yếu dần trước luồng nước mạnh.
Không ai hiểu anh ấy bằng bạn và tất nhiên bạn là người nắm rõ những tật xấu của anh ấy nhất. Bạn sẽ phải chấp nhận nó và nếu là quá đáng thì bạn phải trao đổi thẳng thắn để anh khắc phục.
Nhưng tiếc rằng ngần ấy thời gian bạn chưa một lần tỏ rõ quan điểm không đồng tình trước những điều ấy. Bạn ấm ức rồi lại ậm ừ cho qua.
Thật khó để thay đổi bản chất của một con người nhưng cuộc sống hôn nhân là cả đời, không phải chỉ một phút thoang qua đâu mà bạn nhắm mắt.
Để đến khi đến hạn của sức chịu đựng thì bạn mới " vùng lên". Bạn muốn anh xin lỗi, bạn muốn anh khắc phục ngay thói xấu ấy nhưng tớ nghĩ là không thể.
Anh đã sai với bạn nhưng bạn cũng chưa đúng với chính những tình huống xảy đến giữa hai người. Ý của tớ là bạn và anh cần có những cuộc nói chuyện thẳng thắn để cả hai cùng nhận ra những khó chịu trong nhau. Và cần phải có những giao kèo rõ ràng nữa.
Cuối tuần bạn đi Vũng Tàu. Uhm. Có lẽ cả hai cần thời gian để suy nghĩ đấy.
Dù khuyên bạn cần phải mạnh tay hơn để giải quyết vấn đề, bạn phải thẳng thắn bày tỏ quan điểm để anh hiểu nhưng tớ không mong muốn có một sự chấm dứt ở đây. Nhìn thấy hai người đang căng như thế tớ cũng lo đấy.

Đừng để những việc có thể làm nhưng lại không làm, đừng để những cảm xúc bị dồn nén tới tột cùng rồi mới bộc ra. Cái gì quá cũng không hay. Để sống cả đời với một người có lẽ cần bỏ qua nhiều thứ, cả những cảm xúc của mình. Quan trọng là tình yêu, chỉ khi yêu nhau thật sự thì con người ta mới có sức mạnh để vượt qua những thử thách ấy, cả những thử thách xuất phát từ bản thân mình.
Sống không dễ nhỉ !!!

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Thế đấy.

Dạo này làm biếng kinh khủng.

Đã qua đâu mất những ngày hào hứng đi làm việc, mặc dù công việc luôn có nhiều áp lực nhưng hôm nào cũng đi thật sớm và về nhà khi thấy công việc trong ngày đã ổn. Sáng mở mắt ra là tỉnh liền, đi làm mà vui vẻ và vô cùng nhiệt tình. Chẳng thấy mệt và đói khi quên ăn bữa trưa.
Nhưng giờ chán thế. Ngủ chẳng buồn dậy, việc lù lù ra đấy mà chẳng muốn giải quyết cho xong. Chỉ những việc đã đến deadline thì mới uể oải làm. Chả hiểu vì sao lười thế. Thấy thời gian trôi chậm, mà nhiều khi cũng chả thèm quan tâm là thời gian đang trôi. Không hiểu thật.

Mùa này Sg nóng, nóng như thiêu nên hai tuần nay chẳng được giấc ngủ nào thật ngon, thật sâu. Thời tiết nóng ảnh hưởng tới nhiều thứ, may mà chỗ ở không bị cúp điện, chứ cái kiểu cúp một ngày rùi có điện một ngày như ngoại thành thì chỉ có chết.

Thường bị thức giấc vì trời nóng rồi lại thêm thức giấc vì những cuộc gọi nửa đêm. Nhưng khổ nổi từ những kẻ không có từ ngữ xứng đáng để diễn tả, và nếu có tìm được một từ tả cho đúng thì chắc hẳn điều đó cũng đáng sợ lắm. Bởi chỉ là nhá máy vào lúc nửa đêm, nhắn tin với những tin nhắn nặc danh và với những mục đích có trời mới hiểu. Riết rồi chẳng dám mở máy điện thoại khi ngủ nữa.

Nhưng sáng nay thì tệ hơn tất cả. Sau những loạt tin nhắn của mấy ngày không được đáp trả, khi những cuộc gọi lúc nửa đêm không thể liên lạc họ ném cho Nó những lời .... chẳng muốn nghe tí nào.

Họ nói loại bạn như Nó chỉ có một và hãy xem lại mình đi, những người như Nó không bao giờ tìm được niềm vui mà suốt đời chỉ có sự nguyền rủa.
Nó mà hiểu được nguyên do cũng đỡ. Sau những sự bực bội vì nhá máy, và phải nhận những tin nhắn kiểu ấy - Nó đã từng gọi lại, để xem kẻ đó là ai và tất nhiên Nó sẽ chửi xối xả - Chỉ tiếc là kẻ đó không nghe máy.

Mới đầu tuần mà có kẻ muốn nguyền rủa mình cả đời. Chán lại càng thêm chán.
Ừ thì cứ chửi, cứ nguyền rủa.
Mặc xác, mặc kệ.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ ?

Em muốn.
Người con trai phải có giọng nói rõ ràng, không cần chuẩn nhưng khiến người khác phải lắng nghe khi anh nói. Một giọng nói ấm và đôi khi nghe được cả tiếng thở trong điện thoại. Hoặc không cần ấm lắm đâu nhưng nó phải khiến em thích thú áp tai vào ống nghe.

Anh có.
Một giọng nói miền Trung đặc sệt (như thế cũng được) nhưng phải là nam tính, nhưng sao mỗi lần nghe anh nói thì em có cảm giác như trong tiếng nói ấy có xen vào ngữ điệu của con gái, nó cứ nhẹ nhàng làm sao ấy.
Nhưng sao mỗi lúc gọi cho em thì anh lại nói to thế nhỉ? tiếc rằng càng nói to thì chất giọng ấy lại càng rè, nên mỗi lần nói chuyện với anh, em thường để điện thoại cách tai mình một khoảng kha khá, đủ để em nghe được anh nói và đủ để em không thể nghe rõ cái giọng ấy. Và thỉnh thoảng khi không nghe em nói rõ điều gì đó thì anh lại phát ra tiếng " hả" khiến em giật mình và kéo điện thoại ra xa hơn nữa. Trời ạ.

Nói thật.
Chưa một lần em mong điện thoại của anh. Em chọn giải pháp nhắn tin khi muốn truyền tải thông điệp thì lại gặp vấn đề trong cách nhắn tin của anh. Bởi anh " tiết kiệm" từ ghê lắm nên thường chỉ dùng một từ trong từ có hai từ ghép. Và tất nhiên là em phải tự ngồi mà luận. Không biết vì bận hay vì nhắn tin nhanh nên anh bỏ quên từ còn lại. Và đôi lúc em chả hiểu nổi đó là cái gì nhưng em chỉ hỏi lại một hai lần đầu thôi, còn lần thứ ba trở đi nếu không hiểu thì em không trả lời lại. Tất nhiên.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai trưởng thành một tí, cả về tuổi tác lẫn cách cư xử.

Anh có.
Lớn hơn em 5 tuổi (kể cả tuổi hai đứa còn nằm trong bụng mẹ- chấp nhận được). Đôi lúc anh cư xử rất là người lớn (chấp nhận được-nhưng nó chỉ là những hành động hiếm hoi, hiếm tới mức giờ em CHẲNG nhớ hành động đó là gì). Nhưng.
Ngồi sau xe của anh mà em thường cảm thấy khó chịu. Không biết vì vô tình hay tại thói quen mà anh thường lắc lư khi điều khiển xe máy - như kiểu ta đây, kiểu khoe khoang và tự tin thái quá - Thề rằng trên đời em ghét nhất cái điệu bộ ấy. Và đôi lúc không biết cái hứng từ đâu đến mà đột nhiên anh kéo mạnh ga, bởi thế em thường bị giật mình và ngả ra đằng sau vì cái tật ngó nghiêng các shop đồ. Trời ạ.
Một lần anh năn nỉ em đi chọn giúp anh một bộ đồ, em đã cố gắng lựa nhưng cái nào em đưa ra anh cũng chê cả, và tất nhiên kèm theo cả hành động cầm cái áo em đưa, xem lắc đầu không thích rồi vứt mạnh nó xuống rồi tìm cái khác. ( Phải lý giải như thế nào với hành động này của anh nhỉ?). Sau 30 phút thì anh cũng chọn được bồ đồ ưng ý (tất nhiên là anh chọn và đó là ý của anh). Đã thế trên đường về còn dội cho em một câu : "Khiếu thẩm mỹ của em còn kém lắm".
Anh ạ, không thể nói khiếu thẩm mỹ của ai đó kém và của mình thì hơn người khác. Cách nhìn nhận và đánh giá khiếu thẩm mỹ về thời trang nó còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố, tùy thuộc vào sở thích, tính cách, độ tuổi và gu của mỗi người. Ai cũng có một phong cách thời trang cho mình, và tất nhiên sự lựa chọn của anh chỉ là nhất đối với anh thôi. Nếu anh nói rằng " Hai anh em mình có gu chọn đồ không giống nhau em nhỉ" thì có lẽ em chẳng ấm ức trên suốt đường về và cũng tại anh quên rằng chính anh năn nỉ em đi chọn đồ cho anh.
Đã thế, lúc người bán hàng nói 3 ngày sau tới lấy đồ ( vì phải cắt ngắn) thì anh lại than là lâu quá và hỏi tại sao Việt Tiến hay An Phước chỉ sửa đồ có một ngày? Em đã phải trách anh rằng mỗi nơi có một cách làm việc khác nhau và có thể do chỗ này đông khách nên họ làm lâu hơn để xoa dịu sự khó chịu của chị bán hàng. Có nhất thiết anh phải nói ra rằng anh thường mua đồ ở những cửa hiệu nổi tiếng không nhỉ? Bởi nhìn vào đồ anh mặc thì người khác cũng biết mà. Anh không thấy sự khó chịu trên khuôn mặt người bán hàng, khó chịu về những hành động của anh mà nãy giờ em cũng cảm thấy khó chịu, họ còn khó chịu ở chỗ so sánh cách làm việc của họ với các cửa hàng khác càng khó chịu hơn khi họ cũng bán những sản phẩm có thương hiệu. Anh không nhận thấy điều đó à?

Nói thật.
Em đã từng góp ý nhưng có lẽ nó đã là "những cái của anh", nó đã có và tồn tại từ lâu trước khi em xuất hiện và hình như nó được cố thủ rất vững chắc và người giữ nó hình như cũng không muốn thay đổi. Em làm ngơ.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai có tình hài hước, biết kể những câu chuyện thú vị, biết gợi mở vấn đề khi nói chuyện và biết trả lời những câu hỏi của em.

Anh có.
Em nói cái gì anh cũng tin, tin một cách ngờ nghệch thậm chí cả những tình huống ai cũng biết đó là đùa giỡn. Khi em trách anh chẳng có tí hài hước nào cả thì anh (chắc là bắt đầu học) đùa. Mà chán một nổi khi anh đùa thì em chẳng thể cười, nó khiến em ngán ngẩm vì sự vô duyên (hình như không phải ai cũng biết đùa). Một lần em đang kể chuyện buồn của một người thân, nghe được giữa chừng câu chuyện thì anh xen vào một câu hài hước khiến em lạnh cả người.Vì tính lịch sự tối thiểu thì ít nhất anh cũng không nên đùa trước những câu chuyện buồn chứ nhỉ? Thấy em im lặng nên anh không nói nữa và hình như em cũng không thấy anh " học hài hước" nữa. Thôi như thế có lẽ em sẽ thấy dễ chịu hơn.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người biết lắng nghe, một người em có thể chia sẻ, và đôi khi chỉ là những câu động viên lúc em cần.

Anh có.
Câu nói "Thế thì nghỉ cho rồi, đi kiếm chỗ khác làm" khi em nói"Công việc của em dạo này áp lực quá".
Nói thật là em cũng chỉ muốn chia sẻ những tình huống trong cuộc sống để anh và em có cơ hội hiểu nhau hơn thôi anh ạ.
Còn nếu biết trước anh nói câu đó thì em sẽ chọn cách im lặng. Đôi lúc em tự hỏi với tất cả mọi người anh cũng như thế à? Và đôi lúc em tự hỏi hay tại em đòi hỏi nhiều thứ ở anh quá?? ( nhưng chắc chắn đó chỉ là một câu hỏi mang tính biện hộ cho anh thôi. Bởi không chỉ em đâu, ai trong trường hợp đó cũng không thể chấp nhận lời khuyên " đáng sợ " ấy của anh. Và nó khiến em suy nghĩ anh có tình cảm với em thật không?
Em đã từng chất vấn anh vì câu nói vô duyên đó (Tính em thế ! khó chịu là phải hỏi cho ra lẽ). Anh nói anh đùa, anh không muốn em suy nghĩ tiêu cực .....và nhiều nhiều thứ biện hộ khác. Nhưng anh không biết rằng lời nói gió bay, anh không biết đặt tính hài hước (mới học được) đúng chỗ, anh không biết rằng em chỉ muốn anh chia sẻ lúc đó, những lời động viên và chỉ cho em hướng đi để em thoát khỏi bế tắc trong công việc và em sẽ nhớ suốt đời. Và chúc mừng anh nhé ! Anh cũng đã chọn cách mà em cũng sẽ nhớ suốt đời.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?



Còn nhiều nhiều điều em muốn và chắc chắn còn nhiều nhiều thứ anh có. Nhưng quan trọng là anh phải thực sự muốn hiểu em. Em không chắc rằng anh muốn hiểu em nhưng nếu như thế thì sẽ dễ dàng cho cả hai anh ạ.
Em không muốn anh hội tụ tất tần tật những điều em khó chịu và thậm chí (nói như bạn em) là anh còn khuyến mại cho em thêm nhiều điều khó ưa mới mẻ khác ( những điều chắc chỉ có mình anh mới tạo được).
Anh nói anh yêu em nhưng có lẽ em cần anh hiểu em trước, và cũng chỉ cần hiểu thôi.
Thỉnh thoảng mới gặp nhau nhưng mỗi lần gặp là em có nhiều thứ để góp ý, cả hai lại tranh luận và kết thúc thì em luôn ấm ức ( không biết anh có thế không?) nhưng em đang suy nghĩ rằng mình sẽ còn tiếp tục đi chơi với anh như thế nữa hay không?
Có thể anh sẽ nghĩ rằng em khó chịu ( không biết anh có suy nghĩ sau mỗi lần gặp em không nữa) nhưng dù sao em cũng chỉ muốn nói ra những điều mình không thích và ở một khía cạnh nào đó thì em cũng muốn góp ý để anh hoàn thiện hơn. Bởi em nghĩ nếu không là yêu được thì là bạn anh nhỉ?

Thứ Hai, 10 tháng 5, 2010

Di choi


Cuối tuần rồi đi chơi.
Lại là những chuyến đi không kế hoạch, mà nhiều khi như thế lại hay.^^
Sáng thứ 7 lên công ty (ở nhà cũng không biết làm gì, trời thì nóng). Cái cảm giác mặc đồ thoải mái, lên công ty không vì mục đích công việc, vào văn phòng làm những gì mình muốn thật là thích. ^^
Bất ngờ là 15 phút sau nhỏ làm cùng cũng lên , nếu không có người thì chat chít, nhưng có người thì hội họp.... gọi một cái pizza, hai bà đang tám thì Mr. IT đi qua, hắn ngạc nhiên vì sự có mặt của hai đứa, nhưng rồi cũng nhanh chóng nhập bọn. 3 anh em tùng xẻo cái bánh, gọi cà phê, mở nhạc, và tám.... oài, độc và lạ. heeehheh
1h chiều nhỏ bạn nhắn tin " Đi Long Khánh ăn trái cây không?"
Hơi ngán vì trời nắng và đường xa nhưng mọi khó khăn ban đầu cũng bị đẩy lùi bởi tâm hồn ham ăn uống.
Tống vào ba lô những thứ cần và đi. ( tất nhiên lại là xe máy)
............
Vào vườn trái cây, oài, chưa bao giờ được nhìn nhiều loại và nhiều quả đến như thế.
Hehehe, háo hức và thèm thuồng. Sầu riêng nhá, chôm chôm nhá, xoài nhá, đu đủ, mãng cầu, ổi .... trời ạ, nhiều vô kể.
Nhưng tất nhiên chỉ ăn được 3 múi sầu riêng và mấy trái chôm chôm là ngán. Tiếc. hêhheheh
Về tới nhà chị bạn, đã bày ra một mâm những thứ không thể chê vào đâu được.
Gỏi thịt gà bắp cải nhá, lẩu hải sản thập cẩm nhá ( có cả nấm kim châm, lần đâu tiên mình ăn nó), Bao tử cá ngừ nướng, và món thịt cá ngừ sống ăn với mù tạt ( món này thì chịu).
Không biết vô tình hay cố ý mà lúc đó có người yêu nhỏ bạn đi cùng cũng vừa xuống tới, kèm theo 3 chú bộ đội thời hiện đại. hì... Trẻ, hài hước, dễ gần... mấy anh em mới gặp nhưng quậy tưng bừng.