Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé ! Khi những hàng cây chẳng còn lá để che phủ con đường, khi những gió lùa về cho da ai tái tím. Em sẽ khoác tay anh đi ấm áp trên phố, em sẽ được co ro giữa gió, giữa thênh thang lạnh và giữa anh. Anh sẽ phải vất vả xoa ấm tay mình rồi áp lên má em, sẽ phải thổi hơi ấm vào bàn tay em đang lạnh buốt. Sẽ lạnh ở tay, lạnh ở chân, lạnh mắt , má , mũi .... nhưng ấm ở trong tim.
Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé! Sẽ có mưa giăng và những buổi chiều không ánh mặt trời. Anh sẽ chiều em một lần nhé, để em một lần được đi trong mưa mà không phải một mình. Sẽ ướt, sẽ lạnh nhưng vấn ấm đấy ! Anh có tin không? Em sẽ thè lưỡi ra và nếm xem nước mưa có vị gì - em nghe người ta bảo, được đi cùng người yêu trong mưa như thế nhưng hạt mưa sẽ có một thứ vị vô cùng lạ, vô cùng đặc trưng. Nhưng mà phải nắm lấy tay nhau đấy nhé !! Nên anh cũng một lần đừng thả tay em ra. Em cứ đi thế cho đến khi thấy mệt để tối về em bị sốt nhé, em sẽ được ăn cháo của anh mua, uống thuốc mà không hề thấy đắng - ích kỷ cho bản thân mình tí- em mong mình sẽ ốm mãi - anh đừng giận nha.
Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé! Bởi mùa đông chứa đựng những lạnh giá, nhưng heo hút nhất của bốn mùa. Vậy nên ngày mai của anh, của em, của chúng ta sẽ là nắng ấm, sẽ là những con gió dịu và bình minh nhẹ nhàng. Rồi lúc ấy, anh và em cùng hít căng lồng ngực, siết chặt tay nhau cùng bước đi, dẫu phía dưới chân là những sỏi đá, những con đường gồ gề và có cả gai. Nhưng hơn cả là mình vẫn còn có nhau - bên nhau mình sẽ vượt qua được anh nhỉ !!
Nếu được gặp, em vẫn muốn gặp anh ở mùa đông.
Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010
Thứ Hai, 14 tháng 6, 2010
Hứa và .... giữ lời
Đó là hai định nghĩa tưởng chừng gắn bó rất khăng khít nhưng đôi khi hóa ra lại ngược lại.
Khi con người ta yêu nhau :
Những lời hứa khiến đối phương tin tưởng. Tin rằng dù hiện tại hai người không ở gần nhau nhưng vẫn luôn có nhau trong mỗi con tim .Tin tưởng dù tương lai là một thứ xa xỉ mà thời gian biếu tặng và món quà đó không ai có thể biết trước hay đoán ra được trừ khi thời gian đưa ta chạm tới những tháng ngày đó nhưng lời hứa khiến người trong cuộc tin rằng hôm nay và ngày mai sẽ không có gì thay đổi và nếu có sự thay đổi thì nó theo hướng tích cực - tích cực " vô cùng".
Nhưng tiếc một điều là thời gian khiến thay đổi nhiều thứ và gió cũng không kém cạnh khi cuốn theo nhiều thứ trên đường nó đi - cả những lời hứa.
Người hứa lời hình như lạm dụng nhiều quá vào quy luật này và không chắc có ray rứt khi không thực hiện được những điều mình nói hay không nhưng sau một thời gian lại thấy hứa, lại thấy chất chở những dự định
Người nhận lời thì cứ khắc khoải hỏi tại sao? Trộn lẫn những thứ cảm về những điều không thể hiểu nổi, rồi tiếc nuối rồi muộn phiền rồi tặng cho bản thân mình một cơn sốt nặng lúc nửa đêm rồi sáng, rồi tỉnh, rồi lại nhận lời, rồi lại chất chở những nỗi niềm.Chỉ có miền kỷ niệm là lại đong đầy thêm những thứ vốn đã từng quan trọng, đã từng mang đến cho người trong cuộc những cảm xúc bất tận.
Khi người ta vui:Ta hứa cho đối phương vui, hứa cho những cuộc vui thêm trọn vẹn. Hứa để cho đối phương thấy mình là sự lựa chọn đúng đắn - dù chỉ là một thời điểm ngắn.
Khi người ta buồn:Ta hứa để những nỗi buồn chỉ là phút chốc thoáng qua, tự an ủi chính ta rằng những thứ u ám trước mắt chỉ là những đám mây - mà mây thì tất nhiên sẽ trôi - rồi mặt trời lại hé. Hứa rằng sẽ không lặp lại những thứ xưa cũ ấy, hứa rằng sẽ khiến bản thân mình tốt hơn. Lại hứa.
Giữa người hứa và người nhận lời hứa tưởng chừng gần gũi lắm nhưng thực tế thì lại xa lắm. Xa ở những cái đích - Bởi người hứa lời luôn vạch ra những cái đích rất rõ ràng nhưng cách để thực hiện và tiếp cận nó thì lại rất mơ màng, thậm chí đi đến nửa đường người ta mới biết đã đi sai đường và mới nhận ra rằng mình " hứa nhầm".Chỉ tội người nhận lời cứ cặm cụi ấp ủ cái tương lai ảo ấy, vẫn chăm chỉ mò mẫm trên con đường đầy sỏi và gai mà ai đó vô tình vẽ nên, những mong cuối con đường là ánh nắng ấm áp, cứ giữ khư khư thứ "báu vật" của riêng mình rồi chính tay lại ném mạnh nó xuống và gào thét.
Cuộc sống là một vở kịch có nhiều cảnh đan xen, người đạo diễn đã quá vụng về khi để khán giả xem tiếp phân đoạn khác trong khi bối cảnh của phân đoạn trước chưa kịp thu dọn.
Trên một con đường hai người chạm mặt nhau. Một người đang vui sướng vì ai đó tặng một báu vật hình mang tên " lời hứa". Một người đang thất vọng tột cùng khi phải chính tay mình ném đi báu vật từng cất giữ.
Họ nhìn nhau nhưng không hề nói với nhau một lời.
Khi con người ta yêu nhau :
Những lời hứa khiến đối phương tin tưởng. Tin rằng dù hiện tại hai người không ở gần nhau nhưng vẫn luôn có nhau trong mỗi con tim .Tin tưởng dù tương lai là một thứ xa xỉ mà thời gian biếu tặng và món quà đó không ai có thể biết trước hay đoán ra được trừ khi thời gian đưa ta chạm tới những tháng ngày đó nhưng lời hứa khiến người trong cuộc tin rằng hôm nay và ngày mai sẽ không có gì thay đổi và nếu có sự thay đổi thì nó theo hướng tích cực - tích cực " vô cùng".
Nhưng tiếc một điều là thời gian khiến thay đổi nhiều thứ và gió cũng không kém cạnh khi cuốn theo nhiều thứ trên đường nó đi - cả những lời hứa.
Người hứa lời hình như lạm dụng nhiều quá vào quy luật này và không chắc có ray rứt khi không thực hiện được những điều mình nói hay không nhưng sau một thời gian lại thấy hứa, lại thấy chất chở những dự định
Người nhận lời thì cứ khắc khoải hỏi tại sao? Trộn lẫn những thứ cảm về những điều không thể hiểu nổi, rồi tiếc nuối rồi muộn phiền rồi tặng cho bản thân mình một cơn sốt nặng lúc nửa đêm rồi sáng, rồi tỉnh, rồi lại nhận lời, rồi lại chất chở những nỗi niềm.Chỉ có miền kỷ niệm là lại đong đầy thêm những thứ vốn đã từng quan trọng, đã từng mang đến cho người trong cuộc những cảm xúc bất tận.
Khi người ta vui:Ta hứa cho đối phương vui, hứa cho những cuộc vui thêm trọn vẹn. Hứa để cho đối phương thấy mình là sự lựa chọn đúng đắn - dù chỉ là một thời điểm ngắn.
Khi người ta buồn:Ta hứa để những nỗi buồn chỉ là phút chốc thoáng qua, tự an ủi chính ta rằng những thứ u ám trước mắt chỉ là những đám mây - mà mây thì tất nhiên sẽ trôi - rồi mặt trời lại hé. Hứa rằng sẽ không lặp lại những thứ xưa cũ ấy, hứa rằng sẽ khiến bản thân mình tốt hơn. Lại hứa.
Giữa người hứa và người nhận lời hứa tưởng chừng gần gũi lắm nhưng thực tế thì lại xa lắm. Xa ở những cái đích - Bởi người hứa lời luôn vạch ra những cái đích rất rõ ràng nhưng cách để thực hiện và tiếp cận nó thì lại rất mơ màng, thậm chí đi đến nửa đường người ta mới biết đã đi sai đường và mới nhận ra rằng mình " hứa nhầm".Chỉ tội người nhận lời cứ cặm cụi ấp ủ cái tương lai ảo ấy, vẫn chăm chỉ mò mẫm trên con đường đầy sỏi và gai mà ai đó vô tình vẽ nên, những mong cuối con đường là ánh nắng ấm áp, cứ giữ khư khư thứ "báu vật" của riêng mình rồi chính tay lại ném mạnh nó xuống và gào thét.
Cuộc sống là một vở kịch có nhiều cảnh đan xen, người đạo diễn đã quá vụng về khi để khán giả xem tiếp phân đoạn khác trong khi bối cảnh của phân đoạn trước chưa kịp thu dọn.
Trên một con đường hai người chạm mặt nhau. Một người đang vui sướng vì ai đó tặng một báu vật hình mang tên " lời hứa". Một người đang thất vọng tột cùng khi phải chính tay mình ném đi báu vật từng cất giữ.
Họ nhìn nhau nhưng không hề nói với nhau một lời.
Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010
Tháng 6 và Thứ 6
Thứ 6 chẳng buồn về nhà. Ngồi trong văn phòng và lắng nghe tiếng xe cộ náo nhiệt bên ngoài. Người ta làm gì mà di chuyển nhiều thế nhỉ? Phải chăng bánh xe nào lăn cũng có mục đích và có nơi đến? Có vòng lăn nào mà không xác định được sẽ đi về đâu? lang thang thế thôi.
Thứ 6 chẳng buồn về nhà. Ngôi trong văn phòng và nghe tiếng động của văn phòng kế bên. Đã hết giờ làm việc những vẫn còn một vài ai đó đang lướt tay trên phím, mắt nhìn màn hình không một chút biểu cảm. Họ làm gì mà ở lại lâu thế nhỉ? Phải chăng có quá nhiều việc phải giải quyết nên họ muốn làm cho xong bởi không muốn kỳ nghỉ cuối tuần vướng bận công việc. Phải chăng ai ở lại cũng vì công việc? Hay họ đang chọn một nơi khác để lang thang mà không phải là những con phố tấp nập. Và liệu có ai xác định được mục đích của mình hay chỉ lang thang thế thôi?
Cuộc sống chênh vênh biết nhường nào khi những cái đích chỉ xuất hiện mập mờ. Đến được nó kẻ bộ hành phải xua sương mù, băng trong mưa và liêu xiêu bởi gió. Hẳn cái đích đó phải đáng giá lắm thì mới cho kẻ bộ hành cô độc sức mạnh để vượt qua những cam go ấy. Nhưng nếu cái đích đó chỉ là một thứ tương tự và na ná những cái đích khác, hay thậm chí nó cũng chẳng khác gì so với những viễn cảnh hai bên đường. Liệu có quyết tâm để mà đi đến hay chỉ tặc lưỡi thôi kệ , mất công làm gì.
Thứ 6 đã định thưởng cho mình món ăn yêu thích và nghe những bài nhạc trong quán cà phê quen. Nhưng giờ lại cụt hứng hoàn toàn. Chả biết vì sao lại không muốn làm những điều ngày xưa - mà xưa đâu, mới hôm qua đây thôi còn rất háo hức. Giờ lại thấy nhạt nhẽo và vô vị thế. Học cái thói sáng nắng chiều mưa từ khi nào vậy trời.
Thế đấy, đôi lúc chả hiểu trong cái bộ dạng gầy gò, cao một mét năm mươi lăm, nặng bốn mươi ba ký ấy, trong con mắt khi nào cũng mở to soi vào những thứ lạ lẫm ấy, sau cái miệng có thể cười bất cứ lúc nào (mặc dù từ bé tới giờ chẳng ai khen cười duyên cả) là một thứ hỗn độn không thể định nghĩa. Không phải là người lười biếng nên đã nhiều lần cố gắng sắp xếp mớ hỗn độn ấy nhưng dường như càng cố thu dọn thì nó càng bành trướng. Nản.
Thứ 6 rồi lại thứ 6.
Thứ 6 chẳng buồn về nhà. Ngôi trong văn phòng và nghe tiếng động của văn phòng kế bên. Đã hết giờ làm việc những vẫn còn một vài ai đó đang lướt tay trên phím, mắt nhìn màn hình không một chút biểu cảm. Họ làm gì mà ở lại lâu thế nhỉ? Phải chăng có quá nhiều việc phải giải quyết nên họ muốn làm cho xong bởi không muốn kỳ nghỉ cuối tuần vướng bận công việc. Phải chăng ai ở lại cũng vì công việc? Hay họ đang chọn một nơi khác để lang thang mà không phải là những con phố tấp nập. Và liệu có ai xác định được mục đích của mình hay chỉ lang thang thế thôi?
Cuộc sống chênh vênh biết nhường nào khi những cái đích chỉ xuất hiện mập mờ. Đến được nó kẻ bộ hành phải xua sương mù, băng trong mưa và liêu xiêu bởi gió. Hẳn cái đích đó phải đáng giá lắm thì mới cho kẻ bộ hành cô độc sức mạnh để vượt qua những cam go ấy. Nhưng nếu cái đích đó chỉ là một thứ tương tự và na ná những cái đích khác, hay thậm chí nó cũng chẳng khác gì so với những viễn cảnh hai bên đường. Liệu có quyết tâm để mà đi đến hay chỉ tặc lưỡi thôi kệ , mất công làm gì.
Thứ 6 đã định thưởng cho mình món ăn yêu thích và nghe những bài nhạc trong quán cà phê quen. Nhưng giờ lại cụt hứng hoàn toàn. Chả biết vì sao lại không muốn làm những điều ngày xưa - mà xưa đâu, mới hôm qua đây thôi còn rất háo hức. Giờ lại thấy nhạt nhẽo và vô vị thế. Học cái thói sáng nắng chiều mưa từ khi nào vậy trời.
Thế đấy, đôi lúc chả hiểu trong cái bộ dạng gầy gò, cao một mét năm mươi lăm, nặng bốn mươi ba ký ấy, trong con mắt khi nào cũng mở to soi vào những thứ lạ lẫm ấy, sau cái miệng có thể cười bất cứ lúc nào (mặc dù từ bé tới giờ chẳng ai khen cười duyên cả) là một thứ hỗn độn không thể định nghĩa. Không phải là người lười biếng nên đã nhiều lần cố gắng sắp xếp mớ hỗn độn ấy nhưng dường như càng cố thu dọn thì nó càng bành trướng. Nản.
Thứ 6 rồi lại thứ 6.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
