Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Vũng tàu ngày 17/10/2010















Chị xem hình mới của em nhé.
Em nhớ chị

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Phiên chợ nơi cuối cõi lòng.

Em rao bán một góc trái tim còn lành lặn, những phần còn lại đã lỗ chỗ vết thương, loại vết thương sâu hoắm mà ngay cả thời gian cũng không thể phủ đầy.Em bán không phải để lấy tiền, em chỉ đổi niềm tin, tin rằng trong cuộc sống trái tim có thể cận kề trái tim, dựa vào nhau ấp áp, bằng những cái cọ êm ái không chai sạn, sẻ chia nhịp đập chân thành.


Nếu không đủ niềm tin để đổi thì cho em gửi.

Em nhờ giữ giùm góc lành duy nhất ấy để em đi… em đi tìm thứ có thể gắn lành những mảnh còn lại. Biết là khó lắm, gian nan lắm, phiêu lắm nhưng vẫn mò mẫm, vẫn cố bởi em không muốn sống với một trái tim vỡ… Có ai chấp nhận tồn tại với trái tim không thể giữ máu để nuôi sống chính mình?

Có ai đồng ý co mình lại một chút, chỉ một chút thôi để nhường cho trái tim em một chỗ? Có ai không?


Em rao bán niềm ấp áp còn sót lại, cái mà em đã phải mang thân mình hứng những niềm đau mà che chở mà giữ gìn. Lần này em không lấy tiền, cũng không lấy niềm tin… Không gì hết.Chỉ mong ai đó chỉ cho em người xứng đáng được nhận, xứng đáng để em trao, chỉ cho em người hiểu được giá trị của thứ em đã cất kỹ ấy.

Có ai chịu dừng bước chân vội vã giành một phút tĩnh lòng để nhận ra em?


Em mua,

Mua cho em con đường quay lại thời đã qua, nơi mà em đã và đang muốn thay đổi nhiều thứ. Nếu được trở về ngày cũ em sẽ vẫn hướng về phía trước bằng những bước chân tự tin và nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng em không để con tim chiếm quá nhiều chỗ của lý trí, không để con tim ôm đồm nhiều xúc cảm mà quá tải và vỡ tan. Để rồi tương lai, em phải cất công đi chắp vá.

Mua cho em những lạnh lùng để dập tắt bớt ngọn lửa luôn cháy hết mình nơi đáy con tim ấy. Em mua những thờ ơ để bàn chân không liêu xiêu trước những lần rung động của tâm hồn, mua những nghi ngờ để giảm bớt niềm tin tưởng, để em đừng tin quá vào những điều tưởng chừng chỉ dành cho riêng mình, để em biết đừng yêu trọn hết con tim, để em mạnh mẽ chừa cho mình một lối về khi bàn chân bước hụt.

Góc chợ nào bán sự sáng suốt để em dành về cho lý trí em nửa lạng, nửa lạng thôi đủ để em nhìn thấy những giả tạo mà em ngỡ thật thà, những hai lòng mà em ngỡ thủy chung, những lấp liếm của người đời mà chỉ sau niềm đau em mới thấy rõ.

Em mua thêm sự căm hờn để dũng cảm ném mạnh những thứ từng nâng niu xuống dòng sông không bao giờ ngừng chảy….. trôi hết. Có ai bán không?

Cuối phiên chợ.

Không ai dừng lại nơi em phơi trái tim lành một góc.

Cái túi rỗng …. Không một thứ gì bên trong. Vết chân mòn khắp lối nhưng em không tìm được những thứ mình cần.

Ngày mai còn chợ không?


Có ai vá được trái tim không?

Không anh.... Em mênh mông một khoảng... biết lấy gì để lấp đầy? Lấp được không?

Gió thổi trên con đường nắng chỉ hong khô một nửa, Phần còn lại ẩm ướt vì nỗi nhớ và vì nỗi đơn côi tích tụ lâu ngày. Đôi chân trần bấm mạnh xuống mặt đường trơn trượt, nhễ nhãi nước ... lạnh lẽo, nửa bên kia xuýt xoa rát bỏng khi da thịt mềm cọ trên mặt đá khô hanh.

Ngày không anh sương chẳng còn mềm trên lá, chỉ là một khối nước ứ đọng với đủ màu u tối đan xen, lá cựa mình, sương rơi xuống, lăn lóc mãi mà không thể thấm vào đất mẹ. Sương hóa đá, trơ trọi.

Chẳng còn ai nắm tay em qua ngày giông bão, mưa phủ kín đôi vai gầy lẻ loi không điểm tựa, trống cả tận đáy lòng, nơi mà hơn khi nào hết mong được chật chội, mong được chứa đựng dù là thứ vô nghĩa nhất. Tìm đâu...

Hành trình tìm một nửa trong nhau sao lắm buồn đau để đích cuối cùng con tim không còn lành lặn. Nhưng đôi chân vẫn không ngừng bước những bước chân chai sạn, dãi dầu. Nếu phải chọn đi giữa những đớn đau để được gặp anh thì em vẫn chọn, một lần cho thỏa nỗi nhớ mong.

Có ai chỉ cho em về đâu để thấy niềm hạnh phúc, lối đi nào nhặt được ấm áp ai đó bỏ quên, để những buổi hoàng hôn em không còn đơn lẻ, những cánh chim nâng niềm mơ ước bay cao mãi chứ không phải chở nỗi cô đơn về cuối chân trời.

Đợi em với!!! Hỡi ngày tháng có nhau hằng mong mỏi, đừng bước qua nhanh để khoảng cách thêm dài, đừng để mất dấu bởi có quá nhiều ngã rẽ... dừng lại một mình .... biết chọn hướng nào có hạnh phúc của riêng em?

Những giấc mơ đẹp chỉ về trong giấc ngủ, chỉ khiến miệng nhoẻn cười trong khoảnh khắc mộng mị của một ngày dài, chỉ khiến cõi lòng thêm chông chênh khi tỉnh giấc. Khát khao giấc mơ ấy hóa thành hiện thực để ôm thật chặt và hít thật căng lồng ngực.... tình yêu em.

Anh ở đâu, sao cứ mãi chắp dài nỗi nhớ? Để mỗi chiều về trong bao la trống trải, em ngơ ngác tìm.. trông....

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Viết cho tháng 9 của chị


Tháng 9 của chị ướt đẫm những cơn mưa bất chợt mà nặng hạt, trong vắt bởi những làn nắng buổi sớm tinh khôi. Tháng 9 của chị xanh trong trên bầu trời Cao Nguyên không gợn mây, chỉ có gió vẫn nhẹ nhàng thổi, làm mát cả những khoảng lặng của tâm hồn.

Tháng 9 của chị gợi ký ức tuổi thơ, ấm bởi tiếng trống trường, tiếng ê a con trẻ học đánh vần. Tháng 9 giữ trong mình kỷ niệm của một thời không ai không nhớ. Em chị nên em yêu tháng 9 của chị.

Chẳng máu mủ, ruột rà, không hàng xóm láng giềng, em biết chị như một sự sắp đặt của cuộc đời. Ngỡ là sẽ trở thành thân thiết một nhà .… nhưng hình như mình phải bên nhau theo một cách khác chị nhỉ. Ngỡ rằng sẽ buồn nhưng khi nhìn lại em thấy vui .... vui vì qua những thử thách, những đổi thay của cuộc sống chị vẫn ở bên em ấm áp, dịu dàng, em có thể trải lòng mình với chị, không giả tạo, thêm thắt và chị luôn đón nhận những tâm sự của em như là một phần của cuộc sống mình.

Chị tìm thấy bản thân trong những thử thách cuộc sống em, hiện tại em có nhiều điều là trong quá khứ đã từng tồn tại trong chị. Mình thân hơn qua sự chia sẻ và thân hơn vì ở một khía cạnh nào đó của cuộc sống, mình cần nhau.

Chị kể cho em những điều mới lạ của Âu Châu xa xôi, đắp đầy những tưởng tượng của em về Paris về dòng sông Seine, về tàu điện ngầm, về lò sưởi và những con đường phủ đầy tuyết vào mùa đông. Em thích thú lắng nghe nhưng thấy thương chị nhiều hơn khi chỉ có một mình nơi xa ấy.

Tháng 9 – Chị 27 tuổi – Thiếu nhiều thứ người ta có nhưng lại có nhiều thứ mà người khác không có. Trong em chị rất mạnh mẽ và dường như chị cũng luôn tỏ ra như thế với em, với mọi người. Em muốn chị là nơi để em có thể tìm đến những lúc hoang mang về cuộc sống hiện tại, nhưng sẽ hạnh phúc hơn nếu những lúc buồn, những lúc cô đơn, những lúc muốn là chính mình nhất….. chị nghĩ tới em.

Tháng 9 – Chị 27 tuổi – Sẽ có lúc chị chán nản với bản thân và giật mình rằng chưa nắm được thứ gì đó thật chặt trong tay. Nhưng chị biết không? Cuộc sống luôn tồn tại định nghĩa bất ngờ và những trải nghiệm ấy luôn có kết quả song hành. Vậy chị đừng để cảm giác tiếc nuối đến trong ngày mai vì ngày hôm nay đã không làm hết mình chị nhé !

Tháng 9 quê mình hoa dã quỳ không nở, đát Tây Nguyên giữ trong mình mầm sống bất tử chờ thời khắc sinh sôi. Chỉ còn những con đường xuôi miền kỷ niệm, nơi mà bước chân đã bị phủ mờ bởi vết thời gian.

Mong những may mắn đến đúng lúc để nâng đỡ niềm tin. Mong sức khỏe tràn trề hóa hoài bão thành hiện thực. Mong trời Paris không lạnh lẽo, mong những bước chân xa mau bước nhanh để bàn tay trao thân thiết gần.

Tháng 9, mong bình yên ủ ấm chị thân yêu.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Hình mới nữa nè chị. hi









































































































































































































































































Hình hôm em đi Long Khánh Đồng Nai và địa đạo Củ Chi.
Chiều ngày mùng 3 tháng 9, em được nghỉ làm. khà kha... cùng nhỏ bạn về Long Khánh thăm bố nó. Hai đứa chạy xe máy 2 tiếng đồng hồ thì tới. Chà chà, vườn nhà chị hai nó có rất nhiều trái cây chị ạ, quả gì cũng có... hức ! đúng là vườn trái cây. Nhưng em về không đúng mùa thành ra chỉ có mỗi cây chứ ko có trái. hì.... khi nào chị về em dẫn chị về Long Khánh vào vườn trái cây nhé, tha hồ mà ăn. hì ...
Sáng mùng 4 về Sg, chiều mùng 4 lại con bạn đã có chồng mà ham chơi của em rủ em đi Củ Chi, chui địa đạo, ăn khoai mì. khè khè.. em cũng ham vui không kém.
Trong hình đứa con gái là bạn thân nhất của em ở SG, tên Hương - nó học cùng em ở Vũng Tàu chơi với nhau từ năm 2003 đấy chị. hì giờ đây là đồng nghiệp của em.
Anh áo xanh lè là chồng thân yêu của nó, cực vui tính nên em rất thoải mái khi đi chơi chung. Điều đặc biệt nữa là anh ấy cùng tên với em và trước khi em là đồng nghiệp của vợ thì có gần 1 năm là đồng nghiệp của anh này. hức... số em nó cứ quanh quẩn bên vợ chồng nhà này thoai. hì..
Ku áo trắng là hàng xóm của Hương. hì
Lâu lắm em chẳng chăm sóc blog.
Chị đừng giận em nha.
Không biết chị còn nhớ tới blog em để qua đây xem không nữa.
Tháng 9 chúc chị thật nhiều sức khỏe và niềm vui.
Nhớ chị.

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Hình mới nè chị
























































































Hình em chụp hôm sinh nhật trong căn hộ công ty em cho thuê đấy chị. hì

Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Nếu

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé !
Khi những hàng cây chẳng còn lá để che phủ con đường, khi những gió lùa về cho da ai tái tím.
Em sẽ khoác tay anh đi ấm áp trên phố, em sẽ được co ro giữa gió, giữa thênh thang lạnh và giữa anh.
Anh sẽ phải vất vả xoa ấm tay mình rồi áp lên má em, sẽ phải thổi hơi ấm vào bàn tay em đang lạnh buốt.
Sẽ lạnh ở tay, lạnh ở chân, lạnh mắt , má , mũi .... nhưng ấm ở trong tim.

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé!
Sẽ có mưa giăng và những buổi chiều không ánh mặt trời.
Anh sẽ chiều em một lần nhé, để em một lần được đi trong mưa mà không phải một mình. Sẽ ướt, sẽ lạnh nhưng vấn ấm đấy ! Anh có tin không?
Em sẽ thè lưỡi ra và nếm xem nước mưa có vị gì - em nghe người ta bảo, được đi cùng người yêu trong mưa như thế nhưng hạt mưa sẽ có một thứ vị vô cùng lạ, vô cùng đặc trưng. Nhưng mà phải nắm lấy tay nhau đấy nhé !! Nên anh cũng một lần đừng thả tay em ra.
Em cứ đi thế cho đến khi thấy mệt để tối về em bị sốt nhé, em sẽ được ăn cháo của anh mua, uống thuốc mà không hề thấy đắng - ích kỷ cho bản thân mình tí- em mong mình sẽ ốm mãi - anh đừng giận nha.

Nếu mình gặp nhau, sẽ gặp vào mùa đông anh nhé!
Bởi mùa đông chứa đựng những lạnh giá, nhưng heo hút nhất của bốn mùa. Vậy nên ngày mai của anh, của em, của chúng ta sẽ là nắng ấm, sẽ là những con gió dịu và bình minh nhẹ nhàng.
Rồi lúc ấy, anh và em cùng hít căng lồng ngực, siết chặt tay nhau cùng bước đi, dẫu phía dưới chân là những sỏi đá, những con đường gồ gề và có cả gai. Nhưng hơn cả là mình vẫn còn có nhau - bên nhau mình sẽ vượt qua được anh nhỉ !!

Nếu được gặp, em vẫn muốn gặp anh ở mùa đông.