Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Phiên chợ nơi cuối cõi lòng.

Em rao bán một góc trái tim còn lành lặn, những phần còn lại đã lỗ chỗ vết thương, loại vết thương sâu hoắm mà ngay cả thời gian cũng không thể phủ đầy.Em bán không phải để lấy tiền, em chỉ đổi niềm tin, tin rằng trong cuộc sống trái tim có thể cận kề trái tim, dựa vào nhau ấp áp, bằng những cái cọ êm ái không chai sạn, sẻ chia nhịp đập chân thành.


Nếu không đủ niềm tin để đổi thì cho em gửi.

Em nhờ giữ giùm góc lành duy nhất ấy để em đi… em đi tìm thứ có thể gắn lành những mảnh còn lại. Biết là khó lắm, gian nan lắm, phiêu lắm nhưng vẫn mò mẫm, vẫn cố bởi em không muốn sống với một trái tim vỡ… Có ai chấp nhận tồn tại với trái tim không thể giữ máu để nuôi sống chính mình?

Có ai đồng ý co mình lại một chút, chỉ một chút thôi để nhường cho trái tim em một chỗ? Có ai không?


Em rao bán niềm ấp áp còn sót lại, cái mà em đã phải mang thân mình hứng những niềm đau mà che chở mà giữ gìn. Lần này em không lấy tiền, cũng không lấy niềm tin… Không gì hết.Chỉ mong ai đó chỉ cho em người xứng đáng được nhận, xứng đáng để em trao, chỉ cho em người hiểu được giá trị của thứ em đã cất kỹ ấy.

Có ai chịu dừng bước chân vội vã giành một phút tĩnh lòng để nhận ra em?


Em mua,

Mua cho em con đường quay lại thời đã qua, nơi mà em đã và đang muốn thay đổi nhiều thứ. Nếu được trở về ngày cũ em sẽ vẫn hướng về phía trước bằng những bước chân tự tin và nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng em không để con tim chiếm quá nhiều chỗ của lý trí, không để con tim ôm đồm nhiều xúc cảm mà quá tải và vỡ tan. Để rồi tương lai, em phải cất công đi chắp vá.

Mua cho em những lạnh lùng để dập tắt bớt ngọn lửa luôn cháy hết mình nơi đáy con tim ấy. Em mua những thờ ơ để bàn chân không liêu xiêu trước những lần rung động của tâm hồn, mua những nghi ngờ để giảm bớt niềm tin tưởng, để em đừng tin quá vào những điều tưởng chừng chỉ dành cho riêng mình, để em biết đừng yêu trọn hết con tim, để em mạnh mẽ chừa cho mình một lối về khi bàn chân bước hụt.

Góc chợ nào bán sự sáng suốt để em dành về cho lý trí em nửa lạng, nửa lạng thôi đủ để em nhìn thấy những giả tạo mà em ngỡ thật thà, những hai lòng mà em ngỡ thủy chung, những lấp liếm của người đời mà chỉ sau niềm đau em mới thấy rõ.

Em mua thêm sự căm hờn để dũng cảm ném mạnh những thứ từng nâng niu xuống dòng sông không bao giờ ngừng chảy….. trôi hết. Có ai bán không?

Cuối phiên chợ.

Không ai dừng lại nơi em phơi trái tim lành một góc.

Cái túi rỗng …. Không một thứ gì bên trong. Vết chân mòn khắp lối nhưng em không tìm được những thứ mình cần.

Ngày mai còn chợ không?


Có ai vá được trái tim không?

2 nhận xét:

  1. Đọc entry này của em làm chị nhớ đến một bài hát, có đoạn thế này:
    "Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm. Dòng đời là chuỗi tiếc nhớ. Mơ vui là lúc ngàn đắng cay... xé tâm hồn."
    Link bài hát ở đây nè :
    http://www.youtube.com/watch?v=dTpFYqVgaT8&feature=related

    Không biết em có biết bài này không nhỉ? :)

    Trả lờiXóa
  2. Em ơi, viết gì về mùa thu cho chị đọc với. Hic

    Trả lờiXóa