Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Một chút nhớ.



Sau những ngày nóng nực thì hôm nay Sg đã có gió. Sáng ra đường hít hà làn gió hiếm hoi bởi một lát nữa thôi khi xe cộ đông dần trên đường phố thì mọi thứ tinh khôi của sáng mai sẽ bị ố màu bởi khói bụi.

Làn gió ấy khiến ta nhớ về quê cũ, nơi cũng có những mùa gió thổi nghiêng trời, khi mà mây mờ che phủ cả không gian của một ngày dài, khi mà trong gió có hơi nước mang đến khiến không khí ẩm thấp và lạnh. Lạnh lắm.

Nhưng gió Sg không thế, nhẹ nhàng và mát. Dễ tính đến mức đi trong gió mà không phải xuýt xoa, không phải cuộn mình bởi những lớp len, dạ. Cứ thế thả hồn nhẹ tâng trong làn gió ấy, thoải mái vô cùng.

Yêu gió Sg rồi, yêu những buổi sáng thênh thang hiếm hoi ấy rồi. Lần đầu tiên thành phố này cho ta một cảm giác thích thú, một cảm giác để nhớ.

Ngày qua ngày, đã hình thành dần những con đường quen thuộc, những quán cà phê "cũ", những hàng xóm, những đồng nghiệp ...

Thời gian trôi, lấy đi của ta nhiều thứ nhưng cũng mang lại cho ta nhiều thứ. Chậm chạp thôi nhưng ta sẽ nhận ra khi nhìn lại.

Hãy để những gì đã qua vào miền kỷ niệm. Bởi trong những trải nghiệm của cuộc sống hẳn sẽ có những phút giây ta nhớ về một thời. Cũng phải có cái gì để mà nhớ chứ? Đúng không?

Sẽ vẫn còn nhiều ban mai Sg trong trẻo thế, nên sẽ còn một chút nhớ, một chút tiếc mong, một chút hoài cổ nhưng chỉ để lấp đủ những cung bậc cảm xúc của tâm hồn ta thôi. Để ta lại hít thật căng lồng ngực, mỉm cười khóa miền kỷ niệm, ta bước tiếp.

2 nhận xét:

  1. Lại yêu rồi :D. Chúc em luôn vui.
    Đọc entry của em rất dễ chịu. Thanks em vì bài viết.
    Chị cũng đã từng trải qua cảm giác thú vị đó nhưng chẳng viết được như thế này. He, chắc phải học lại môn Văn mất thôi!

    Trả lờiXóa