Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

Bị ốm


Trong cơn mê man Nó vẫn nhìn thấy rõ con đường nắng chói với làn hơi nóng bốc lên tựa sa mạc, cả những làn bụi và tiếng còi xe.
Đêm qua Nó ốm.
Đã thấy mệt từ hôm trước cơ nhưng đêm qua là cao điểm.
Nó rời VũnG Tàu trong một buổi trưa nắng chói chang, về tới SG nhưng phải nghỉ chân tới 3 lần. Có lẽ vì trời trưa nắng quá nên khiến Nó bị cảm.
Thấy mình khác trước nhiều. Ngày xưa cũng đã từng trải qua những chuyến đi kinh khủng hơn như thế nhưng về nhà vẫn bình thường. Hình như thời gian trôi thì con người cũng phải nhìn lại cách thử thách cơ thể.
Nó sợ cái cảm giác đầu nặng không thể nhấc lên được, nóng, khát nước và chân tay uể oải. Nên dù sợ uống thuốc nhưng có lẽ đó là cách duy nhất để đối diện với một nỗi sợ lớn hơn. Cũng may là sáng nay mọi chuyện có vẻ dễ dàng trở lại.

Chiều hôm qua, ngày hôm qua,.. một ngày làm việc mệt và nhiều vấn đề.
Lại thấy nản và lại thấy bản thân vẫn thế trước những khó khăn. Chán.
Muốn nghe một lời động viên.
Có người nói muốn được ở bên Nó, yêu Nó và muốn cùng Nó đi những bước dài hơn .... nhưng lại hờ hững trước những điều Nó đang nghĩ, những vấn đề mà Nó đang gặp phải. Họ đưa cho Nó những câu trả lời mà cảm giác như người ta ném những thứ thừa thải ra cửa sổ, phủi đi một thứ bụi đang bám trên vai áo.
Những câu trả lời đưa ra như thể đó là một phản xạ, nói ra mà không cần suy nghĩ. Thậm chí xét ra thì đó đúng là một lời khuyên vô duyên và đáng để " chửi" nếu Nó còn sức và nếu Nó là người ngoài cuộc.
Nó cúp máy và vô cùng thất vọng. Bạn khuyên cần có thời gian để hiểu và cần có những va chạm để thấy được chính con người. Nhưng càng gặp những tình huống cần chia sẻ thì Nó càng nhận ra rằng không thể sẻ chia.
Nó mệt. Cả cơ thể lẫn tâm hồn.

2 nhận xét:

  1. Hôm nay thế nào rồi em? Tối thứ hai chị có gọi điện cho em mấy lần nhưng không được, giờ mới biết là em bị ốm. Hy vong hôm nay đã khỏi rồi.
    Cần nhiều thời gian và nỗ lực để có thể gặp được người mình có thể chia sẻ. Nhưng chị nghĩ đối với em điều đó lại càng khó hơn vì em vẫn còn nuôi dưỡng quá khứ, tương lai sẽ không có cơ hội chen chân.
    Nếu em cần chia sẻ với ai đó, hãy tìm một người bạn, hoặc vài người bạn cũng được, nói để trải lòng, để nhẹ nhàng. Còn chuyện người yêu thì chắc sẽ mất nhiều thời gian hơn, và có lẽ, cũng không nên kỳ vọng quá em à.

    Trả lờiXóa
  2. Em không biết nói như thế nào !!!

    Trả lờiXóa