
Một ngày ..................
Đói quá.
Nó chạy nhanh tới thang máy sắp đóng cửa. Ai đó ( trong một nhóm người đang đứng bên trong thang) tốt bụng bấm cửa mở trở lại cho Nó vào. Vừa vào trong thì nhỏ em đi cùng ở bên ngoài kêu lớn : Chị ơi thang xuống !! Lắp cắp bước ra và xin lỗi mọi người. Có cả tiếng thở dài của những người bị làm phiền và cũng đang đói bụng như Nó, có cả tiếng cười vì nhìn Nó hậu đậu. Đứng đợi thang ở hành lang mà xấu hổ kinh khủng, xấu hổ với chính mình, với nhỏ em đi cùng và với anh chàng đứng đợi thang và chứng kiến toàn cảnh. Hắn phải phì cười ra tiếng ( chắc nãy giờ hắn nhịn).
Một ngày ..................
Nó chảy thót vào thang máy khi cửa sắp lại (mà quên mất là mình đang mặc váy). Vào bên trong, phù, hú hồn.
Một giọng nam cất lên.
Này em ! Sau này khi cửa thang máy sắp đóng lại mà em muốn vào thì chỉ cần nhấn nút bên ngoài hoặc đưa cánh tay mình ngăn cửa lại, cửa sẽ tự động mở ra. Đừng nhảy vào như thế nguy hiểm.
Ặc. Quê !! Lí nhí cảm ơn.
Biết. Ai mà chẳng biết là làm như thế nhưng lúc đó vội ....
Trời ạ, chưa bao giờ được góp ý mà lại cảm thấy ngại đến như thế.
Một ngày ...................
Chỉ mong dựng được chống xe xuống để lôi con quỷ sứ nào đó bay vào mắt từ lúc ra khỏi nhà tới giờ. Vừa đi vừa dụi mà nó chẳng ra. Cảm giác đau, khó chịu và cả sợ nữa cứ lẫn lộn. Vào thang máy có gương và .... đang hí húi với con mắt đỏ hoe đầy nước...
-Em ở Đaklak à? ( ui, giọng này nghe quen vậy nhỉ ?) nhưng chẳng buồn ngó vì vấn đề là đang có một thứ gì đó trong mắt mình.
-Vâng.
-Anh thấy xe em biển số 47.
-À đúng.
-Anh ở Đạt Lý ( hình như nó gần Buôn Ma Thuột)
-Em ở Cumgar. ( sao mình lại nói là mình ở đó? chẳng biết. Vấn đề là đang có cái gì đó trong mắt. Nói cho xong)
Thang máy mở, Nó bước ra, một người khác đi vào. Anh chàng kia lại lên tiếng. Em ơi mới lầu 4 thôi. Á trời. Vẫn còn đau, mắt vẫn phải nhắm hờ và con quỷ gì đó vẫn chưa chịu buông tha nhưng cảm giác quê vẫn hiện rõ mồn một. ( tại nghĩ là tới rồi, ai mà biết, mà sao hắn biết mình đi nhầm tầng mà gọi trở lại nhỉ?).
Tới lầu 7, Nó bước ra và anh chàng đó cũng bước ra. Tính quay lại nói lần này thì em ra đúng vì em làm ở đây nhưng hắn đã nhanh mồm ( như thể hắn biết Nó sẽ quay lại vậy) - Anh cũng làm ở tầng này !!!
Vào tới văn phòng mới lôi được thứ đã ở trong mắt từ sáng. Một loại con gì đấy nhỏ hơn kiến, có cánh, và tất nhiên đã chết từ lâu ( kinh !) Khi đã " trở lại trạng thái bình thường" mới nhớ lại dzụ anh chàng trong thang máy sáng nay.
Sao hắn biết biển số xe mình nhi?
Sao hắn biết mình làm ở lầu 7?
Cái giọng nói nghe rất quen.
Dù sao đi nữa thì Nó cũng mong là kẻ phải phì cười vì sự cố thứ nhất và kẻ " chỉ bảo" nó trong sự cố thứ hai không phải là kẻ đã chạm mặt trong lần thứ ba này. Nó chẳng sợ gì, chỉ thấy quê thôi.
..........................
Và sáng nay khi thang máy sắp đóng lại. Nó không nhảy vào bên trong nữa mà thản nhiên đưa tay để thang máy tự mở cửa ra rồi bước vào. Tất nhiên chỉ là một hành động quá đỗi bình thường nhưng nghĩ lại Nó thấy vui vui.
Cuộc sống luôn có những trải nghiệm thú vị, nếu tinh tế và để ý một tí thì sẽ thấy rất lạ những nốt nhạc đáng yêu của cuộc đời.
Đã hơn một lần Nó tò mò nhìn vào bên trong khi đi qua văn phòng kế bên.

Xem ra chỗ em làm việc thú vị phết ;)
Trả lờiXóaEm cũng thấy thế. Ở một khía cạnh nào đó. ^^
Trả lờiXóa