Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ ?

Em muốn.
Người con trai phải có giọng nói rõ ràng, không cần chuẩn nhưng khiến người khác phải lắng nghe khi anh nói. Một giọng nói ấm và đôi khi nghe được cả tiếng thở trong điện thoại. Hoặc không cần ấm lắm đâu nhưng nó phải khiến em thích thú áp tai vào ống nghe.

Anh có.
Một giọng nói miền Trung đặc sệt (như thế cũng được) nhưng phải là nam tính, nhưng sao mỗi lần nghe anh nói thì em có cảm giác như trong tiếng nói ấy có xen vào ngữ điệu của con gái, nó cứ nhẹ nhàng làm sao ấy.
Nhưng sao mỗi lúc gọi cho em thì anh lại nói to thế nhỉ? tiếc rằng càng nói to thì chất giọng ấy lại càng rè, nên mỗi lần nói chuyện với anh, em thường để điện thoại cách tai mình một khoảng kha khá, đủ để em nghe được anh nói và đủ để em không thể nghe rõ cái giọng ấy. Và thỉnh thoảng khi không nghe em nói rõ điều gì đó thì anh lại phát ra tiếng " hả" khiến em giật mình và kéo điện thoại ra xa hơn nữa. Trời ạ.

Nói thật.
Chưa một lần em mong điện thoại của anh. Em chọn giải pháp nhắn tin khi muốn truyền tải thông điệp thì lại gặp vấn đề trong cách nhắn tin của anh. Bởi anh " tiết kiệm" từ ghê lắm nên thường chỉ dùng một từ trong từ có hai từ ghép. Và tất nhiên là em phải tự ngồi mà luận. Không biết vì bận hay vì nhắn tin nhanh nên anh bỏ quên từ còn lại. Và đôi lúc em chả hiểu nổi đó là cái gì nhưng em chỉ hỏi lại một hai lần đầu thôi, còn lần thứ ba trở đi nếu không hiểu thì em không trả lời lại. Tất nhiên.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai trưởng thành một tí, cả về tuổi tác lẫn cách cư xử.

Anh có.
Lớn hơn em 5 tuổi (kể cả tuổi hai đứa còn nằm trong bụng mẹ- chấp nhận được). Đôi lúc anh cư xử rất là người lớn (chấp nhận được-nhưng nó chỉ là những hành động hiếm hoi, hiếm tới mức giờ em CHẲNG nhớ hành động đó là gì). Nhưng.
Ngồi sau xe của anh mà em thường cảm thấy khó chịu. Không biết vì vô tình hay tại thói quen mà anh thường lắc lư khi điều khiển xe máy - như kiểu ta đây, kiểu khoe khoang và tự tin thái quá - Thề rằng trên đời em ghét nhất cái điệu bộ ấy. Và đôi lúc không biết cái hứng từ đâu đến mà đột nhiên anh kéo mạnh ga, bởi thế em thường bị giật mình và ngả ra đằng sau vì cái tật ngó nghiêng các shop đồ. Trời ạ.
Một lần anh năn nỉ em đi chọn giúp anh một bộ đồ, em đã cố gắng lựa nhưng cái nào em đưa ra anh cũng chê cả, và tất nhiên kèm theo cả hành động cầm cái áo em đưa, xem lắc đầu không thích rồi vứt mạnh nó xuống rồi tìm cái khác. ( Phải lý giải như thế nào với hành động này của anh nhỉ?). Sau 30 phút thì anh cũng chọn được bồ đồ ưng ý (tất nhiên là anh chọn và đó là ý của anh). Đã thế trên đường về còn dội cho em một câu : "Khiếu thẩm mỹ của em còn kém lắm".
Anh ạ, không thể nói khiếu thẩm mỹ của ai đó kém và của mình thì hơn người khác. Cách nhìn nhận và đánh giá khiếu thẩm mỹ về thời trang nó còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố, tùy thuộc vào sở thích, tính cách, độ tuổi và gu của mỗi người. Ai cũng có một phong cách thời trang cho mình, và tất nhiên sự lựa chọn của anh chỉ là nhất đối với anh thôi. Nếu anh nói rằng " Hai anh em mình có gu chọn đồ không giống nhau em nhỉ" thì có lẽ em chẳng ấm ức trên suốt đường về và cũng tại anh quên rằng chính anh năn nỉ em đi chọn đồ cho anh.
Đã thế, lúc người bán hàng nói 3 ngày sau tới lấy đồ ( vì phải cắt ngắn) thì anh lại than là lâu quá và hỏi tại sao Việt Tiến hay An Phước chỉ sửa đồ có một ngày? Em đã phải trách anh rằng mỗi nơi có một cách làm việc khác nhau và có thể do chỗ này đông khách nên họ làm lâu hơn để xoa dịu sự khó chịu của chị bán hàng. Có nhất thiết anh phải nói ra rằng anh thường mua đồ ở những cửa hiệu nổi tiếng không nhỉ? Bởi nhìn vào đồ anh mặc thì người khác cũng biết mà. Anh không thấy sự khó chịu trên khuôn mặt người bán hàng, khó chịu về những hành động của anh mà nãy giờ em cũng cảm thấy khó chịu, họ còn khó chịu ở chỗ so sánh cách làm việc của họ với các cửa hàng khác càng khó chịu hơn khi họ cũng bán những sản phẩm có thương hiệu. Anh không nhận thấy điều đó à?

Nói thật.
Em đã từng góp ý nhưng có lẽ nó đã là "những cái của anh", nó đã có và tồn tại từ lâu trước khi em xuất hiện và hình như nó được cố thủ rất vững chắc và người giữ nó hình như cũng không muốn thay đổi. Em làm ngơ.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người con trai có tình hài hước, biết kể những câu chuyện thú vị, biết gợi mở vấn đề khi nói chuyện và biết trả lời những câu hỏi của em.

Anh có.
Em nói cái gì anh cũng tin, tin một cách ngờ nghệch thậm chí cả những tình huống ai cũng biết đó là đùa giỡn. Khi em trách anh chẳng có tí hài hước nào cả thì anh (chắc là bắt đầu học) đùa. Mà chán một nổi khi anh đùa thì em chẳng thể cười, nó khiến em ngán ngẩm vì sự vô duyên (hình như không phải ai cũng biết đùa). Một lần em đang kể chuyện buồn của một người thân, nghe được giữa chừng câu chuyện thì anh xen vào một câu hài hước khiến em lạnh cả người.Vì tính lịch sự tối thiểu thì ít nhất anh cũng không nên đùa trước những câu chuyện buồn chứ nhỉ? Thấy em im lặng nên anh không nói nữa và hình như em cũng không thấy anh " học hài hước" nữa. Thôi như thế có lẽ em sẽ thấy dễ chịu hơn.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?




Em muốn.
Một người biết lắng nghe, một người em có thể chia sẻ, và đôi khi chỉ là những câu động viên lúc em cần.

Anh có.
Câu nói "Thế thì nghỉ cho rồi, đi kiếm chỗ khác làm" khi em nói"Công việc của em dạo này áp lực quá".
Nói thật là em cũng chỉ muốn chia sẻ những tình huống trong cuộc sống để anh và em có cơ hội hiểu nhau hơn thôi anh ạ.
Còn nếu biết trước anh nói câu đó thì em sẽ chọn cách im lặng. Đôi lúc em tự hỏi với tất cả mọi người anh cũng như thế à? Và đôi lúc em tự hỏi hay tại em đòi hỏi nhiều thứ ở anh quá?? ( nhưng chắc chắn đó chỉ là một câu hỏi mang tính biện hộ cho anh thôi. Bởi không chỉ em đâu, ai trong trường hợp đó cũng không thể chấp nhận lời khuyên " đáng sợ " ấy của anh. Và nó khiến em suy nghĩ anh có tình cảm với em thật không?
Em đã từng chất vấn anh vì câu nói vô duyên đó (Tính em thế ! khó chịu là phải hỏi cho ra lẽ). Anh nói anh đùa, anh không muốn em suy nghĩ tiêu cực .....và nhiều nhiều thứ biện hộ khác. Nhưng anh không biết rằng lời nói gió bay, anh không biết đặt tính hài hước (mới học được) đúng chỗ, anh không biết rằng em chỉ muốn anh chia sẻ lúc đó, những lời động viên và chỉ cho em hướng đi để em thoát khỏi bế tắc trong công việc và em sẽ nhớ suốt đời. Và chúc mừng anh nhé ! Anh cũng đã chọn cách mà em cũng sẽ nhớ suốt đời.

Khi nào em mới yêu anh được nhỉ?



Còn nhiều nhiều điều em muốn và chắc chắn còn nhiều nhiều thứ anh có. Nhưng quan trọng là anh phải thực sự muốn hiểu em. Em không chắc rằng anh muốn hiểu em nhưng nếu như thế thì sẽ dễ dàng cho cả hai anh ạ.
Em không muốn anh hội tụ tất tần tật những điều em khó chịu và thậm chí (nói như bạn em) là anh còn khuyến mại cho em thêm nhiều điều khó ưa mới mẻ khác ( những điều chắc chỉ có mình anh mới tạo được).
Anh nói anh yêu em nhưng có lẽ em cần anh hiểu em trước, và cũng chỉ cần hiểu thôi.
Thỉnh thoảng mới gặp nhau nhưng mỗi lần gặp là em có nhiều thứ để góp ý, cả hai lại tranh luận và kết thúc thì em luôn ấm ức ( không biết anh có thế không?) nhưng em đang suy nghĩ rằng mình sẽ còn tiếp tục đi chơi với anh như thế nữa hay không?
Có thể anh sẽ nghĩ rằng em khó chịu ( không biết anh có suy nghĩ sau mỗi lần gặp em không nữa) nhưng dù sao em cũng chỉ muốn nói ra những điều mình không thích và ở một khía cạnh nào đó thì em cũng muốn góp ý để anh hoàn thiện hơn. Bởi em nghĩ nếu không là yêu được thì là bạn anh nhỉ?

5 nhận xét:

  1. Vậy lí do gì khiến em vẫn chưa xa "anh" nhỉ?

    Trả lờiXóa
  2. "Em yêu, anh yêu em. :)
    Em àh, anh rất thích nghe em nói. Nhưng mỗi lần điện thoại nhấp nháy báo hiệu em đang gọi tới, hoặc mỗi lần anh lấy điện thoại gọi cho em là anh hồi hộp lắm. Ngực anh trống đập thình thình. Anh theo phản xạ nên nói thật to để lấn át đi tiếng thình thình ấy. Anh sợ rằng nếu em nghe thấy tiếng đập thình thình ấy hay giọng nói anh nhẹ bẫng run run lại cho rằng anh yếu đuối, anh không xứng làm chỗ dựa cho em. Em àh, nếu em nghe thấy giọng anh to quá thì nhắc anh ngay lúc đó nhé, và với một nụ cười dịu dàng nữa. Anh sẽ để ý và sửa chữa, miễn là em yêu của anh vui lòng.
    Anh yêu em và muốn làm chỗ dựa cho em suốt đời. Em đồng ý nhé?"

    Trả lờiXóa
  3. Em thấy biện hộ trên có chấp nhận được không? :)

    Trả lờiXóa
  4. Em không biết. Em cũng không biết mình muốn gì nữa.

    Trả lờiXóa
  5. Chị nghĩ rằng khi yêu một ai đó thì phải nghĩ đến bản thân mình gấp đôi, phải cân nhắc xem nếu chọn người ấy là bạn đời thì mình có chịu đựng được những trái khoáy của người đó không? Nếu em thấy người ấy vẫn còn sức hấp dẫn với em thì cứ cố gắng thêm chút nữa, coi như cho người ta và chính mình một cơ hội. Nhưng nếu em chỉ cảm nhận được những đắng chát như thế thì chị không thấy lí do để em phải níu kéo.
    Nếu em vẫn không biết mình muốn gì thì hãy tạm dừng lại mối quan hệ đó. Rồi xem em thế nào? Có thương nhớ, tương tư họ ko? Nếu có thì suy nghĩ cẩn thận rồi nối lại tình cảm, không thì quên luôn đi em àh. (Chỉ là từ chối gặp người ta một thời gian dài hơn so với thường lệ (1 tháng gặp 1 lần thay vì 1 tuần như trước đây, ví dụ vậy :) ).)
    Em thấy thế nào? :) Vững lên em nhé, và mạnh mẽ lên. :)

    Trả lờiXóa