Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

Tại anh đấy.






Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để con diều đang no gió bỗng đứt giây, cơn gió thổi mạnh khiến nó chao đảo, xoay vô hướng mà không thể tự điều khiển. Để đến khi đuối sức, nó mặc cho gió thổi về phía chân trời. ( Có hạ cánh an toàn không? Chắc không.)

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để em nén đau gom những ký ức cũ - Cất. Nhưng em chỉ tìm được một cái nhà kho sơ sài, trơ trọi mình nó giữa quả đồi không cây cối mà nhiều gió. Chỉ khổ thân em mỗi khi trời gió mạnh, cánh cửa gỗ với hai cái bản lề lỏng lẻo không chắn nổi gió, chợt bung ra khi gió lùa mạnh,cánh cửa bị hất tung thành những mảnh vỡ, bong khỏi bản lề mặc dù đã gồng mình níu giữ....... và bay ....... trên quả đồi trơ trọi hàng ngày giờ phủ đầy những thứ em muốn cất giữ, tràn xuống cả dưới chân đồi.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để mỗi mùa đông trên phố với em dường như dài hơn, lạnh hơn và thễu não hơn. Em phải mua thêm nhiều khăn choàng cổ, áo ấm, tất và cả bao tay. Nhưng khi cái lạnh của thời tiết cộng với cái lạnh trong sâu thẳm tâm hồn dồn về cùng một lúc thì thực quá khó khăn để vượt qua.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để em phải tự bảo vệ mình bằng cách " xù lông" trước những điều xảy đến với mình, em biến thành nhím vào mùa hè và thành gấu vào mùa đông. Em trở nên cảnh giác với nhiều thứ.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để bây giờ em phải bước qua những thân quen ngày ấy. Em lại phải lục lọi, tìm kiếm giữa những thứ đang tồn tại quanh mình để lấy một thứ êm êm để dựa. Nhưng dường như em luôn chậm chân bởi chỉ còn lại những gai khô và nhọn.

Tại anh đấy tự nhiên anh đi.
Để giờ đây em đã quá mệt mỏi, em đã buông xuôi. Em mặc cho cuộc đời cứ diễn ra như thế, cứ diễn ra như cách nó muốn mà không có sự điều khiển nơi chính bản thân em. Bởi giữa những thứ " Cảm" không hề khác biệt thì có lẽ việc nhắm mắt chấp nhận cũng là dễ hiểu.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để giữa trời xuân ấm áp em lại thấy nóng nực và lạnh run trong những ngày hè. Chẳng ai muốn tộn tại thứ cảm xúc trái mùa ấy đâu anh nhỉ. Em cũng không.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để những lúc nhàn rỗi em lại mang trái tim mình ra vá. Em ráng chắp ghép những lỗ hổng, may kín những vết thương.

Tại anh đấy. Tự nhiên anh đi.
Để thời gian có trôi nhanh và vô tình tới mấy. Gió có thổi mạnh và vô tình tời mấy, con tim em có hững hờ và vô tình tới mấy, thì trong những khoảng lặng của tâm hồn em vẫn còn một thứ gì đó âm ỉ cháy-Em biết đấy chứ và em có thể nói chính xác định nghĩa của điều vẫn tồn tại trong em bấy lâu nay-Nhưng em không muốn.

Tự nhiên anh đi.......Nhưng anh không biết.........Khi nói về thứ duy nhất thì chắc chắn sẽ có tình yêu em giành cho anh.

6 nhận xét:

  1. Đọc entry của em cứ làm chị nhớ đến những vần thơ trong bài "Nhớ rừng" của Thế Lữ:
    Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,
    Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
    ....
    Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
    Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.
    Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
    Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
    ....
    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
    Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
    Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
    Len dưới nách những mô gò thấp kém;
    Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
    Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
    Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.
    ....

    Trả lờiXóa
  2. Hi. Nói thật là em không hiểu. Bài thơ thì hiểu nhưng vì sao chị lại nhớ đến nó khi đọc entry của em?

    Trả lờiXóa
  3. Thế này nhé:
    -"Rừng" là anh trong entry của em nhé.
    -"Căm hờn" là sự tiếc nuối quá khứ nhé.
    -"Gấu, báo" là mọi người trong cuộc sống này nhé.
    - Cảnh vật trong vườn bách thú là cảnh vật của thành phố nhé.
    -"Thuở tung hoành, hống hách" là thời yêu đương ngày xưa nhé.
    Em thấy thế nào? :)

    Trả lờiXóa
  4. Kinh nhỉ. Đúng là tiền bối.
    Ngày qua ngày, em thấy mình quý chị ở những điểm không hề giống nhau.
    Hi
    Yêu chị nhất.

    Trả lờiXóa
  5. Em à, sáng nay bài hát này khiến chị nhớ đến entry của em. Gửi em nghe cùng chị nè:
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=p6Z_3AHoDT

    Trả lờiXóa
  6. Chị quên ghi tên bài hát, lỡ em không mở link được thì lại buồn :p. Đó là bài "Nhớ" của ca sĩ Mỹ Tâm. Chúc em vui :)

    Trả lờiXóa